2013/10/24

NẾU MAI NÀY

NẾU MAI NÀY

Tôi cứ nghĩ tình thơ không ảo mộng 
Là những gì rung động bởi tâm hồn
Chạm.. buâng khuâng: nhìn nắng xế hoàng hôn
Vướng… xao xuyến: ngắm trời chao biển động.

Lòng nôn nóng khi nàng thơ vắng bóng
Thời gian ngừng trời đất bỗng tiêu điều
Những ngón tay chạm phím chữ buồn hiu.
Nàng thơ hởi! Tình tôi như thế đó!

Tôi muốn mãi tình đôi ta gắn bó
Cổ tích gì? Đừng nghĩ đến chia ly
Nếu mai này vướng mắc chữ phân kỳ
Xin ân sủng: nàng cùng tôi một mộ. 


Anh Tú 
September 13, 2012

2013/10/23

CHA ĐÃ ĐI

CHA ĐàĐI

(Hòn Phụ Tử Hà Tiên cảm tác)

Cha đã đi rồi con vẫn đây
Bơ vơ ngày tháng nước vơi đầy
Từng cơn sóng vỗ lòng se sắt
Nước mắt hai hàng cha có hay?

Cứ ngỡ cùng cha theo tháng ngày
Ngất ngưởng vui đùa với gió mây
Trấn giữ giang sơn giòng giống Việt
Cuối miền đất nước vẹn tài trai!

Than ôi! Số phận đã an bày
Biển Đông ôm ấp tấm hình hài
Người Cha dầu giải bao thế kỷ
Phụ Tử Hà Tiên nhớ lắm thay!.

NHA

July 22, 2011

BUÂNG KHUÂNG NGÀY THÁNG

BUÂNG KHUÂNG NGÀY THÁNG

Em ví von anh là con chim nhạn
Tung cánh bay ngày đêm chỉ một mình
Khắp nước non tìm những ý thơ xinh
Viết bài thơ ca tụng tình cao cả.

Lòng chẳng đổi khi thu về thay lá
Gió giao mùa không lay chuyển hồn thơ
Vẫn thủy chung cho em thỏa mong chờ
Kỷ niệm đậm sâu… sá gì ngày tháng.

AT

August 28,2012

SÁNG SỚM LAO XAO

SÁNG SỚM LAO XAO

Nắng chưa lên sương còn đọng lá cành
Chân rảo bước tìm ai trên nẻo vắng
Tiếng chim hót líu lo trong im ắng
Gieo niềm vui cho cuộc sống mong manh.

Lối mòn cô liêu lanh quanh chân bước
Nhìn cỏ cây chào đón sáng tinh mơ
Vài nai vàng họp bạn dáng ngu ngơ
Bên dòng suối con nước trôi róc rách.

Cơn gió mát len qua từng ngỏ ngách
Đong đưa hoa Dạ Yến Thảo ven bờ
Xao xuyến hồn, nhung nhớ đến nàng thơ
Thức giấc hay còn rong chơi trong mộng?

AT

July 21, 2012

2013/10/22

CHẤP NHẬN

CHẤP NHẬN

Em đòi trả lại thư tình
Trả thêm ngày tháng chúng mình yêu nhau!

Gì nữa không? Xin người nói tất
Anh còn tim héo ướp u hoài
Một mình lầm lũi từ nay
Sẽ cô đơn suốt tương lai mệt nhoài!

Tim trống rổng mà nghe nặng trĩu
Hồn buồn cho vật đổi sao dời
Ngày xưa em đã gọi mời
Bây giờ quên mất những lời yêu thương?

Muốn nhìn nhau một lần sau cuối
Vẫy tay chào rẽ bước mỗi đường.
Mím môi gạt bỏ vấn vương
Góc tim ém chuyện yêu đương bọt bèo!

AT
2011


2013/10/21

Xướng:

NỖI NHỚ ĐẦY VƠI

Lạnh lẽo NỖI lòng réo rắt mưa
Buồn ơi NHỚ quá kể sao vừa
Sương rơi ĐẦY ấp mùa thương cũ
Lá rụng VƠI tròn nỗi nhớ xưa
Thu đó ĐÂU mong bông trắng đổ ?
Đông này CÓ đợi tuyết rơi chưa ?
Gió rung MỜ ảo đêm huyền thoại
Mây chẳng PHAI tàn vẫn đẩy đưa

Đỗ Hữu Tài
Tue Jan 01, 2013


Hoạ:

KHI CHỜ NGÀY MỚI

Trời đất quê nhà chỉ nắng mưa
Trong tôi nỗi nhớ kể sao vừa
Xứ người trăn trở chờ ngày mới
Quê mẹ ưu tư nhớ chuyện xưa
Tuyết đổ nơi này chưa muốn dứt
Trời xanh bên ấy đã xanh chưa?
Thời gian tích tắc vô tình bước
Đâu đó người lo chuyện tiển
 đưa!


Anh Tú

January 3, 2013

CHỮ ĐỒNG

CHỮ ĐỒNG

Luây huây ta lại gặp nhau 
Ông Tơ bà Nguyệt tặng trao chỉ hồng

Dạy đôi ta kết chữ Đồng

Đồng Sàng Đồng Tịch ...cùng đồng khổ vui!

Những khi gặp được ngọt bùi

Đừng quên san sẻ với người mình thương.

NHA

October 21, 2013

2013/10/20

CHIỀU MỘT MÌNH 

Ngu ngơ vài chiếc lá vàng
Chập chờn nương gió xa ngàn lướt qua
Chiều tà sương khói nhạt nhòa
Tâm tư xao xuyến chan hòa yêu thương
Chậm chân dừng lại bên đường
Ngắm cụm hoa cúc màu vương nồng nàn
Đằng kia thơ thẩn đôi ngang
Nơi đây có kẻ lang thang một mình.

Anh Tú


EM LÀ HỒN THU

Như gió hiu nhẹ lướt
Lượn lờ lá vàng rơi
Giọt mưa tí-tách buồn rớt từ tầng xám mây trời
Tia nắng ấm rực-rỡ từ trên kia xanh thăm-thẳm
Là những loài hoa mà lòng người say đắm:
cúc, pensé …sắc màu óng-ánh
Hơn hết là những cánh hồng nở muộn trong vườn nhà anh
Những cây thông màu xanh
sừng sững trong rừng cây mênh mông trơ cành
Những con đường trong thành
ngoài phố với những đống lá rách tội-nghiệp oằn-oại
Những con đường mòn trong rừng ngập lá khô xào-xạc dưới chân nai 
đang nhởn-nhơ tìm lá non, hoa tươi trong tuyệt-vọng
Không-gian đã tràn đầy khí trời lạnh-lẽo theo gió lộng
nâng bậc cô-đơn, buồn rũ…

Tất cả là hồn em!
Anh yêu hồn em lãng-đãng… dù đã tàn thu!
 

Anh Tú
Thanksgiving 2012


2013/10/19

LÒNG VÒNG

Sân vận động
Mĩm cười gặp lại mỗi vòng
Xuân hạ thu đông.

LÒNG VÒNG 

Mỗi vòng ta lại gặp nhau

Không quen mà vẫn mĩm trao nụ cười.

Từ mùa hoa nở khắp nơi
Đến hè tia nắng hồng tươi má nàng
Rồi thu về với lá vàng
Từ xa lạ đã nhẹ nhàng thành thân
Ngoài kia hoa tuyết đầy sân
Trong này đôi bạn ngồi gần thong dong.

Trần ai chân bước lòng vòng
Ngộ ra không sắc sắc không cuối cùng?

AT

August 19, 2013
Ngỡ Thu

Cuối hè thu dợm về thay
Thoảng cơn gió mát lung lay lá cành
Thi nhân thơ thẩn bên mành
Mơ màng vào mộng viết thành Thu ca.

Chào mùa thương trở lại nhà
Chín tháng xa vắng thiết tha mong chờ.

Giật mình… đây chỉ là mơ
Nắng hè còn đó bài thơ lỡ làng.
Thu ca… dù có ngỡ ngàng
Vẫn là nét đẹp chứa chan ý tình.

Anh Tú
August 21, 2013

2013/10/18

NÔN NÓNG

Quê nhà trời đã vào thu ?
Quê người nàng vẫn mịt mù nơi nao
Vài cơn gió mát tạt vào
Ngỡ thu trở lại lao xao ngõ hồn
Bao thi nhân chợt bồn chồn
Để lòng trôi chảy dập dồn sóng thơ.
Thu là mộng thu là mơ
Yêu thu tha thiết… mong chờ ai ơi !

AT
August 21, 2013 3:21 AM

2013/10/17

LÀ CỦA NHAU

Hỏi người nhung nhớ gì chăng?
Có còn lưu luyến mùa trăng năm nào
Con đường tình ái xôn xao
Tháng ngày rộn rã ngọt ngào tuổi xanh!
Vì Thu lá phải xa cành
Vì tương lai chúng ta đành cách xa
Dù cho nghịch cảnh phong ba
Mong người luôn nghĩ ta là của nhau.

Nhị Hồng
August 20, 2013


THÁNG BẢY

Đã mấy mươi năm rồi hở má?
Ngày âm u, nước ngập tràn đồng,
Mưa tí tách rơi trên mái lá,
Nằm im, đôi mắt mẹ lưng tròng.

Ngập trời xót đớn đau khôn xiết
Bất lực nhìn hơi thở mỏi mòn
Giết chết từng giây đời của mẹ
Khổ sầu nào chụp phủ lên con?

Mùa nước nổi! Vùi thân đất lạnh
Mẹ tôi đi tháng Bảy Vu Lan
Ngùn ngụt mây đen giông bảo tố
Một ngày sầu khổ đến mênh mang!

Từ đó mỗi lần vào tháng Bảy
Đêm rằm sao vẫn tối âm u
Mẹ đi con mất tình cao cả
Là nỗi buồn vật vã muôn thu!


Anh Tú (NHA)
August 16, 2013
(9 tháng 7, Quý Tỵ)

TAO MẦY NGÀY ĐÓ

TAO MẦY NGÀY ĐÓ

(Từ Ngày Xưa Đi Học của Phú Thạnh)

Sáng sớm cỏ cây còn ngậm sương
Bước chân vài trẻ rảo trên đường
Đến nhà thằng bạn chờ đi học
Ba lá xuồng đưa nhau đến trường.

Sông nhỏ An-Lương quấn quít ta
Mái dầm khấy nước vượt dòng xa
Mầy ngồi trước mủi tao sau lái
Nhớ quá xuồng xưa chở tuổi ngà.

Kỷ-niệm ngày qua nằm hóc tim
Vì phong ba đã phải im lìm
Một khi khơi lại thời bùng cháy
Tao viết bài thơ trải nỗi niềm.

NHA
July 26, 2013

NGÀY XƯA ĐI HỌC

Bạn còn nhớ có chiếc xuồng ba lá
Đưa bọn mình sớm tối đến trường ta ?
Đêm khuya khoắc tuổi thơ đang ngáy ngủ
Phải xuống xuồng hấp tấp bởi …sợ ma !…
Cũng có lúc mặc áo thun quần cụt
Ôm cặp rơm lật ngửa lội qua sông
Trưa ở trường ăn cơm hẩm canh trong
Chiều lặn hụp bờ sông trời chập tối…
Sợ mìn bẫy không đi đành phải lội
Tuổi học trò nào có tội gì đâu?
“-Con ơi! con chớ có bước lên cầu
Lời mẹ dặn nhớ khắc ghi cho kỹ !…
Sáu mươi năm! Thời ấy đã qua đi
Nhưng ký ức còn in sâu kỹ niêm !
Giờ bạn ở phương trời nào xa tít?
Quên chiếc xuồng xưa , quên cả bạn hiền !…

Phú Thạnh
Hè 2013-Tặng NHA/USA


NHỚ XƯA...

NHỚ XƯA

(Kính dâng hương hồn dì Hai thương kính.)

Chẳng đặng đừng phải đi xứ xa
Viếng thăm lần cuối giã từ bà
Bâng khuâng chỉ nói bằng ánh mắt
Mai mốt phương trời nhớ thiết tha!

Tóc bạc da nhăn mắt nhập nhoà
Chia ly lưu luyến nắm tay bà
Nén lòng để lệ không vương mắt
Đời sống vô thường nghĩ xót xa!

Quay lại quê nhà để viếng thăm
Bà nay yên nghỉ cõi xa xăm
Con quỳ bốn lạy lời cầu nguyện
Gởi đến bà theo hương khói trầm.

NHA
July 21, 2013

PHƯƠNG THÀNH* NỖI NHỚ (Thơ)

PHƯƠNG THÀNH NỖI NHỚ*

Phương-Thành ơi! chợt nhớ em da diết
Mấy mươi năm rồi cách biệt xa xôi
Bao kỷ-niệm thân thương còn lưu giử
Tên ngọt ngào anh từng nhẩm không thôi.

Nằm võng tàu đò tìm em một thuở
Qua dốc đồi xe “lam” đến Thuận-Yên
Hàng dừa xanh lá rì rào gió biển
Đưa chân anh ngơ ngẩn đến Hà-Tiên.

Bến Tô-Châu một chiều vàng nắng nhạt
Gió Đông Hồ vờn nước mặn Thái-Bình
Cửa sông nối hồ thơ và biển cả
Dừng chân anh chờ cô lái đò xinh.

Khi gặp em …dạt dào bao cảm xúc…
Thị-trấn đơn côi trấn ải biên-cương
Anh chọn em… lần đầu tiên dấn bước
Vào đời, như tàu thám-hiểm đại-dương.

Sạp báo Minh Xuân, Đại-Tân khách-sạn
Không ngỡ ngàng mà lại rất thân tình
Hiếu khách những anh chị em biên-giới
Xao động lòng, tim mở đón tình xinh.

Ngôi trường đơn sơ, bạn bè mới gặp
Như là nhà, êm ái những vòng tay
Thương quá đi thôi học-sinh mộc mạc
Nở nụ cười rạng rỡ đón ngày mai.

Đường Bạch-Đằng nơi đầu tiên ở trọ
Nơi thứ hai , ngỏ Nhật-Tảo thân thương
Tình nghĩa ấy ghi sâu trong tâm tưởng
Thời-gian qua nhưng ân vẫn còn vương.

Sau lớp học: Bãi Nò , lăng Mạc Cửu
Lang thang viếng thăm thập cảnh Hà-Tiên
Thương ánh điện …tợ đèn dầu leo lét
Nước ao sen vẫn ngọt lịm lương duyên.

Đâu sá gì với đôi điều trắc trở
Như vị cay, gia-vị bửa tiệc ngon
Kỷ-niệm đắng cho cuộc sống thêm dòn
Vẫn trân-trọng xấu, xinh ngày tháng ấy.

Tình-yêu Phương-Thành làm sao nói hết
Thôi thì giử gìn trong những hóc tim
Đôi lúc nhớ nhung đem ra ngắm nghía
Để đời anh không tẻ nhạt im lìm.

NHA
July 18, 2013
*Tên cũ của Hà-Tiên

2013/10/13

SƯƠNG LEN TRONG LA

Mùa hè sáng sớm nắng chưa lên
Trời mây u ám bay lênh đênh
Chim sẻ đùa nhau ca ríu rít
Sương len trong lá rừng mông mênh!
Đường mòn nhẹ bước trong im vắng
Nghe tiếng xạt xào đeo gót chân
Không gian chìm lắng chào ngày mới
Sương đêm biệt nắng loảng tan dần.
Nhẹ tênh nhân thế trong giây lát
Hạnh phúc là đây có phải không?
Huýt gió chợt reo như thuở bé
Chăn trâu gỏ nhịp hát vang đồng.

Anh Tú
July 14, 2013

Xướng:

THU VỀ TIỄN HẠ

Hè đi ra rả tiếng ve buồn
Mây nước trở mình lạnh gió sương!
Giục cánh Phượng hồng rơi khỏi cội
Cho dòng nước biếc chảy xa nguồn .

Nhìn hoa phai nhạt, phai màu lá
Thương nắng mong manh, mỏng cánh chuồn .
Lặng lẽ Thu về đưa tiễn Hạ
Đất trời ôi cũng quá thê lương!

Quang Tuấn

Họa:

HÈ ĐI THU ĐẾN

Hè đi cánh phượng rũ u buồn
Thu đến trời chiều vương khói sương.
Bè bạn mùa này đang luyến nhớ
Hồn thơ tháng ấy sẽ khơi nguồn.


Khi ve ra rả …vơi tin nhạn
Lúc lá rụng rơi … mỏng cánh chuồn.
Thấm thoát thời gian qua cửa sổ
Đời người ngắn ngủi … có thê lương?

Anh Tú
July 9, 2013