Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Nhớ Bác Tôi

Nhớ bác ngày xưa áo vá vai
Đầu trần xà lỏn lội sau cày
Đất bùn thành luống thơm cỏ mục
Ví thá đôi trâu đội nắng mai.

Nhớ bác mệt nhoài tưới liếp vườn
Từng gào cố múc nước từ mương
Mồ hôi nhễ nhại ròng ròng chảy
Mong trúng mùa không ngại gió sương.

Nhớ bác nhân từ  nuôi cháu côi
Giúp em đã vội sớm qua đời
Gạo cơm sách vỡ cho ăn học
Ân nghĩa này con nhớ chẳng vơi.

Anh Tú
November 19, 2015

Thơ tiếp sức của bè bạn:

-1-


THƯƠNG NHỚ BÁC TÔI

Thương bác ngày xưa nặng đôi vai
Sớm hôm vất vả lội sau cày
Nuôi con, thêm cháu tình sâu nặng
Chan chứa ấm lòng tựa nắng mai

Đồng ruộng, bờ ao đến liếp vườn
Dẫn dòng nước ngọt tới đầy mương
Tưới cây xanh tốt đơm đầy trái
Lưng trần chẳng ngại gió hay sương

Nhớ bác một lòng nuôi cháu côi
Mong cháu lớn khôn để giúp đời
Công nuôi, công dạy bằng non Thái
Nghĩa nặng, ơn dày nhớ chẳng vơi.

My Nguyên
22/11/2015

-2-

Bác Của Bạn Tôi

Bác Hai ở cạnh nhà tui
Nuôi thằng cháu nhỏ (bạn tui) cơ hàn
Vụ này tui biết rõ ràng
Bây giờ chàng sống đàng hoàng xứ xa…
Mới hay trong cõi ta bà
Có phần có phước chính là bạn tui…

Phú Thạnh
23/11/2015