2019/12/27

MỘT NGÀY 

Ngày thức dậy nắng xuyên kẻ lá
Giọt sương mai lấp lánh kim cương
Líu lo chim hót mừng ngày mới
Có thêm ngày nữa để yêu thương

Ánh nắng tươi nồng soi khắp hướng
Ấm tình tạo hoá với muôn loài
Cây rợp đất ... trời xanh én lượn
Trao niềm vui hạnh phúc từng ngày

Ngày vào tối nắng đi ngần ngại
Luyến lưu chiều sắc thắm chân mây? 
Mai thức dậy ước mơ lập lại
An lạc đâu xa ... phải chốn này?

Anh Tú

2019/12/15

ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY 
Thơ: Quang Dũng
Diễn ngâm: Hồng Vân
LỠ BƯỚC SANG NGANG
 Thơ: Nguyễn Bính
 Diễn ngâm: Hồng Vân  [Phần 1, 2 & 3] ...
NỮ NGHỆ-SĨ HỒ ĐIỆP


Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp. 
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu. 

Vũ Hoàng Chương

Một người trong số những nghệ sĩ của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa từ trần sau Ngày 30 Tháng Tư 1975 ít được người đời nhắc đến nhất là Nữ Nghệ Sĩ Hồ Điệp, giọng ngâm Thơ tuyệt vời của Ban Thi Văn Tao Đàn. 
    Không phải vì vô tình mà người ta không nhớ, không thương những người đã khuất. Trong những năm u ám sau 1975 người Sài Gòn chết thảm quá nhiều, người chết trong tù ngục công sản, người chết trên biển, người chết trong rừng, nhìn đâu cũng thấy tang tóc, đau thương, những người chưa chết thần hồn và trái tim tan nát, cuộc sống của mình không biết còn mất lúc nào, người ta không còn tinh thần để hỏi, để nhớ, để thương những người mất tích. 
   Nữ nghệ sĩ Hồ Điệp đi vượt biên đêm nào, tháng nào, năm nào? Chắc chỉ có thân nhân của bà được biết. Nữ nghệ sĩ đi và mất tích. Thân xác Hồ Điệp từ lâu rồi nằm dươi đáy biển Đông. Sáng nay, một sáng Tháng Bẩy ở Xứ Người, tôi trái tim sầu muộn, tưởng nhớ những văn nghệ sĩ Sài Gòn đã giã từ dương thế kể từ sau Ngày Oan Nghiệt 30 Tháng Tư 75. Người Thứ Nhất tôi tưởng nhớ hôm nay là Nữ Nghệ Sĩ Hồ Điệp. 
Năm 1960 yên bình trong một cuộc họp mặt của một số văn nghệ sĩ ở Sài Gòn, có Vũ Hoàng Chương, Hồ Điệp, Mặc Thu. Trứơc năm 1954, ở Hà Nội, Nhà Văn Mặc Thu viết hai tác phẩm “Gang Thép Đợi Chờ” và “Bát Cơm, Bát Máu.” Thi bá Vũ Hoàng Chương làm hai câu Thơ tặng Hồ Điệp, Mặc Thu; 

Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp.
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu. 

Hôm nay, 46 năm sau buổi chiều xưa Thi bá làm hai câu “Mưa cầm, gió bắt, thép đợi, gang chờ..,” tôi, kẻ mất nước sống buồn những ngày thừa ở xứ người, tôi, cánh bướm già sống sót qua cuộc mưa cầm, gió bắt dài đến 20 mùa lá đổ ở Sài Gòn, tôi không có thép, có gang gì cả mà nếu có thì cũng không thép đợi, gang chờ mà thép mòn, gang rỉ, nhớ những ngày xưa và những người nay không còn nữa, cảm khái tôi tiếp hai câu của Thi bá, làm thành: 

Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp.
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu.
Điệp bay ra biển sương mù,
Có về đâu nữa, đất Hồ ngàn năm! 

bấm vào đây chọn nghe 




 A. Thi Văn Tao Đàn với tiếng ngâm thơ của nghệ sĩ Hồ Điệp : 
 B.  Tưởng Niệm Nữ Nghệ Sĩ Hồ Điệp

Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp. 
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu. 
Điệp bay ra biển sương mù, 
Có về đâu nữa, đất Hồ ngàn năm!

Vũ Hoàng Chương 

  Bích Huyền thực hiện : 


Nguồn: Internet

MỚI TRÊN CŨ DƯỚI
Thơ: Anh Tú
Diễn ngâm: Thy Cúc

https://app.box.com/file/49968234470

2019/12/11


XẾ CHIỀU MÙA LẠNH


Đông đã đến nơi này…len khắp nẻo
Lạnh thấu xương hay vừa đủ rùng mình
Vợ chồng già chân từng bước nhỏ
Tay trong tay tợ như thuở xuân tình

Họ trân trọng mỗi giây còn có được
Âu yếm nhau dù má hóp răng long
Dắt dìu dưới trời mịt mù tuyết đổ
Đùa cợt cười vui như thuở tuổi hồng

Thân còm cõi, con tim còn sôi nổi
Tình nồng nàn trôi theo cánh thời gian
Không màn đến những xế chiều mùa lạnh
Thả hồn bay cùng gió núi mây ngàn

Anh Tú
December 11, 2019