2015/05/23

*Chỉ Muốn Vẹn Câu Thề*



"Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp khi hãy còn dang dở"
(Hồ Dzếnh)

Từ mảnh trăng non đến
Từ nụ hoa hiện ra
Mỏng manh ngọc ngà tinh khiết
Thấy em trang đài kiêu sa
Ngại ngùng yêu mà quay bước?

Người ơi có hiểu được
Non... nhưng ước mơ tròn
Là nụ...mà lòng son.
Tôn trọng từ mầm...đưa lên tầm cao thượng!!!
Để được gì? Chỉ làm tình em héo hon!

Hồ Dzếnh một thời khéo ví von
Chưa vẹn câu thề sao biết mất vui?
Có đẹp chăng... khi trong dạ ngậm ngùi?
(Vì dang dở là ...chuyện đời hụt hẫng!)

Và anh ơi! Những chục năm sau rồi
Gặp lại chỉ buồn khi tình đã nguôi!

Anh Tú
May 23, 2015

*Cảm tác từ Tình Cao Thượng của Phong Tâm:

Tình Cao Thượng


Em đến từ trăng non
Từ một buổi sớm mơi, đôi bờ sông mấp mé
Từ dòng ngược lùi xa, nắng nghiêng dài qua cuối bãi
Từ ra về khi con nước mới nhửng lên.
Anh đi qua bóng chiều muộn trên sóng nhuộm thời gian
Một chiếc xuồng với những lá be mỏng nhỏ
Cắm sào bỏ quên

Mối tình non, đẹp như trăng mới mọc
Như nụ hoa hé nở thơm cành
Lần đầu tiên, cũng chỉ một lần cầm bàn tay ấm
Nghe sóng lòng trào dâng
Em cảm được và anh nhận biết
Hai trái tim mình đập
Nhan sắc em tập làm thiếu nữ
Anh học bài quân tử dạy đàn ông
Dòng máu trong ta, còn hơi thở đất phương Nam
Chảy qua đường tim cao thượng
Tôn trọng tình yêu từ những lá mầm.

Đọc câu thơ:
"Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp khi hãy còn dang dở"...(*)
Tôi đi rồi
Em nhìn theo bỡ ngỡ
Bước sau dấu xe lăn, cúi mặt, bóng xa dần!
Thời gian dài với tôi có lúc quên lúc nhớ...

"Hai mươi bốn năm sau
Tình cờ gặp lại nhau"
Như bài thơ "Tình già - Phan Khôi" một thuở
Em chợt biết và tôi chợt hỏi
Ôi, cái đẹp?
Phải chăng chỉ có trong tình cao thượng!

Phong Tâm
17/03/2015
(*) Thơ Hồ Dzếnh
* Hai câu thơ cuối có góp ý của nhà văn Hàn Vĩnh Nguyên