Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Tết Tha Hương Của Tôi.

Tết nhứt gì đâu buồn muốn khóc
Hỏi rằng bè bạn ở nơi đâu
Ngó lui nhìn tới toàn xa lạ
Đất khách Xuân về thấy thảm sầu!

Tết nhứt không mai vàng pháo đỏ
Nhạt nhòa nắng sáng, xám hoàng hôn
Trời xanh én liệng bên kia biển
Có kẻ ngày đêm mãi ngóng trông.

Tết nhứt về khi cây trụi lá
Cành trơ xám xịt đón bão giông
Tuyết rơi gió bấc trời u ám
Buồn lắm! Hồn Xuân chẳng chạm lòng!

Tết nhứt không cho kẻ lạc loài
Láng giềng giòng họ ở quê nhà
Nơi nào con cái?Ta cô độc!
Mồ mả tổ tiên cũng cách xa!

Gởi hết hồn Xuân quy cố thổ
Họa chăng trong mộng Tết xa xôi
Thơ ngây vụn dại tình tha thiết
Bên mẹ cùng cha vui với tôi!

Anh Tú (Nguyễn Hồng Ẩn)
Connecticut, 30/1/2010

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

HOA "SANH BẠCH TỬ HỒNG" *


Ảnh: Trang Vang

(Để nhớ lần đầu -1965- đến Hà-Tiên)
Tôi đến đó vào một chiều cuối hạ,
Nắng hoàng-hôn hấp-hối ở chân mây
Mùi lá rừng thoang-thoảng lẩn quanh đây
Ngây-ngất kẻ tìm tương-lai xứ lạ.

Phía trái biển xa, núi rừng bên mặt
Bến Tô-Châu vắng vẻ khách sang sông
Sóng lăng-tăng gió giỡn mặt hồ Đông **
Đón khách lạ, Hà-Tiên như e-ấp.

Đêm xuống thấp đèn mờ soi phố nhỏ
Gió biển khơi pha mùi cá hương rừng.
Dù xa lạ nhưng quê-hương tôi đó
Yêu làm sao! Lòng xúc-động rưng-rưng!

Đường Bạch Đằng tựa lát từng vạt sáng
Hai hàng dừa lá lấp-lánh ánh trăng
Đẹp dịu-dàng như ánh mắt chị Hằng.
Tôi ngây-ngất phiêu-lưu đêm huyền-hoặc.

Như mộng du lạc chân vào quán nhạc
Thoang-thoảng hương trầm của một loài hoa
Nhạc du-dương tấu từng khúc mê ca.
Đưa lữ khách vào khung đời rộn-rã!

Đất Phương-Thành*** có loài hoa hoang-dã
Đẹp vô cùng những cánh nhỏ đơn-sơ.
“Sanh bạch tử hồng” mang ý-nghĩa nên thơ
Tôi nhớ mãi hoa mơ trong tâm-tưởng.

Có loài hoa rất dễ thương,
Một lần gặp-gở là vương tơ lòng:
Sắp tàn hoa trổ màu hồng
Khi nở màu trắng thơm nồng mùi hương.

Nguyễn Hồng Ẩn (Anh Tú)
January 17, 2010

Chú-thích:
* Tên được một ngưòi địa-phương cho biết 
**Đông Hồ
***Tên gọi của Hà-Tiên xưa.

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

2-TẾT NHỚ MẸ HIỀN

(Để nhớ nhạc mẫu ra đi ngày 12/6/2009 d
ương lịch- 20 tháng 5 âm lịch)

Nơi đất khách nhận được tin sét đánh
Mẹ ra đi con vội vã quay về
Trên đường bay thời gian quá lê thê,
Mắt mờ lệ, đất trời như tận thế!

Tân Sơn Nhất hối hả vào Chợ Rẩy*
Để kịp nhìn mặt mẹ lúc lâm chung.
Đau đớn quá những giây phút cuối cùng
Lòng thảng thốt xót thương tình mẫu tử!

Kể từ đấy Tết này con vắng mẹ,
Ở nơi nào mẹ có thấy con không?
Con đang khóc trong pháo Xuân rộn rã,
Lòng giá băng như tuyết lạnh mùa Đông!

Thân xác mẹ đang nằm trên Đất Mẹ,
Còn con đang lưu lạc ở xứ người.
Nén hương thơm, rượu lạt, cánh hoa tươi.
Tưởng nhớ mẹ những mùa Xuân năm cũ.

Anh Tú (Nguyễn Hồng Ẩn)
Viết thay cho hiền thê
Hoa Kỳ, ngày 04 tháng 01, 2010

*Phi trường Tân Sơn Nhất, Bệnh viện Chợ Rẩy,Sài Gòn

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010

+HAI KẺ NGƯỢC DÒNG


Hỏi bên ấy bây giờ Hè đã đến ?
Còn nơi đây trời lạnh nhuốm vào Đông.
Hai đứa ta sao cứ mãi ngược dòng
Em biết đó! Âu cũng là định-mệnh!

Thức dậy sớm trong không gian êm ả
Thả hồn theo gió bấc chở cơn mưa
Có tiếng xạc xào rèm cửa đong đưa
Như cùng đón chào bình-minh trở lại.

Anh nắn nót viết thư trên note-book
Mến gởi em lời thăm hỏi đôi dòng.
Chợt ý nghĩ len nhè nhẹ trong lòng:
Máy đánh chữ nay còn xài không nhỉ?

Mơ ước sống lại thời xa xưa ấy
Viết thư bằng máy chữ gởi người yêu
Tiếng “lắc cắc” vang vang trong im vắng
Ô! Cảnh này lãng mạn biết bao nhiêu?

Thư vội gởi ngay! Nếu em còn thức
Mong ý tình ru vào giấc mơ hồng.
Nếu đã ngủ, mai hừng đông pha nó
Vào ly “cà-phê-sáng” đón ngày nồng!

Anh Tú
Hoa Kỳ 2010