Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2019


NỤ CƯỜI SƠN CƯỚC

Người nhạc sĩ lão thành đã ra đi
còn để lại "Nụ Cười Sơn Cước"
một kỷ niệm cho chúng ta
Một lần anh đố em kiếm ra
trong bản nhạc này
đoạn nào anh thích nhất

Câu đố khó thay
vì đoạn nào cũng hay
hình ảnh nào cũng đẹp
Phải nghe đi nghe lại nhiều lần
cố tìm xem anh thích nhất đoạn nào
xem chúng ta có thật sự "biết" nhau
(không thì chia tay vĩnh viễn !)

A! Chắc là đoạn này rồi:
"Ai về sau dãy núi Kim Bôi...."
Chẳng biết dãy núi này ở đâu
nhưng sau núi đó có cô sơn nữ
với “một chiếc thắt lưng xanh
một chiếc khăn màu trắng trắng
một chiếc vòng sáng lóng lánh
với nụ cười nàng quá  xinh"

Hình ảnh này sống động, tươi mát quá
đã in sâu vào tim tác giả
và chắc in cả vào tim anh, có phải ?
May mắn thay là em ...trúng giải
nên chúng ta thành bạn trầu cau

Năm tháng vụt qua mau
Bây giờ người nhạc sĩ ra đi
sau hơn nửa đời mù quáng theo đảng
viết nhạc nô cho chế độ gian trá, bạo tàn
Nhưng cuối cùng
nhờ thực tại và lương tri soi sáng
ông kịp nhận ra nẽo chánh, đường ngay
viết cuốn"Hồi Ký Của Một Thằng Hèn"
ông đã trở về bình an với quốc gia dân tộc.

Khánh Hà
Tháng 8, 2018



MỘT KỶ NIỆM BÂY GIỜ MỚI KỂ

Hà Tiên 1965-1966.
Hướng Pháo Đài đi đến Chợ trên bến Trần Hầu quẹo trái vào đường Mạc Công Du vài mươi thước phía bên mặt có một căn nhà tôi đến dạy kèm cho ba hoặc bốn học sinh Trung học Hà Tiên khi tôi mới ra trường Đại Học Sư Phạm Sài Gòn đến dạy học tại vùng biên cương này.
Đã từng dạy kèm thời sinh viên nên tôi rất thích công việc này vì nó giúp ích cho những học sinh hiếu học. Dỉ nhiên, qua đó tôi cũng có biết những mặt mạnh, tốt nhận được và mặt yếu, xấu cần tránh.
Vì thế việc dạy kèm cho mấy em học sinh Hà Tiên vừa đề cập bên trên đã không thể kéo dài, chỉ kéo dài đôi ngày do việc đánh giá công việc ấy sẽ dẩn đến kết quả không như ý muốn.
Dỉ nhiên đó là một trong những kỷ niệm không thể quên trong khoảng thời gian tôi công tác và sống tại vùng ̣đất trời thân thương Hà Tiên, kỷ niệm này tiêu cực nên tôi đã không kể lại. Nay, nhân có một lý do và cũng đến lúc mình có thể nói được rồi...
Tôi còn sinh tồn .... để kể lại nhưng vẩn vơ nghĩ về những em đã học với tôi trong “lớp” dạy kèm này hiện bây giờ còn sống hay không khi trải qua mấy mươi năm thời cuộc vô cùng nhiểu nhương và nếu còn sống thì cuộc sống ra sao...?
Nên nhớ rằng bao giờ tôi cũng thương mến các em và không trách cứ điều gì, nếu có trách cứ thì đó chính là tôi tự trách là mình đã kém bản lĩnh để làm tròn trách nhiệm của một nhà giáo một cách tốt hơn nhiều.

NHA
July 20, 2019

Hình xưa cảnh cũ...SÀI GÒN MẾN YÊU

 Bến Chương Dương

Dinh Độc Lập




Đường Tự Do

Chợ Quán


Cầu Kho


Bến xe Lục Tỉnh




Đò Thủ Thiêm

Ôtô buýt 

Thảo Cầm Viên, Tao Đàn



Bến Thành 
Chợ Cầu Ông Lãnh 
Xe đò, xe máy, taxi



Bình Tây, Khánh Hội

Chánh Hưng, Phú Nhuận 






Thị Nghè, Tân Định nhiều nơi còn chờ











Nguồn:Internet