Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2020

CỬA TIM
gianglongdl uploaded this image to 'Hoa Pensee'. See the album on ...

Bất ngờ nhận được quà anh tặng
 Cánh hoa ươm mộng ngát yêu thương
Cuối đầu bối rối em im lặng
Ngơ ngẩn hồn tình lạ... vấn vương.

Có phải chọn tim mà gỏ cửa?
Thật lòng hay chỉ chuyện đùa chơi?
Ơn quà món nợ lời... chưa ngõ
Nếu giởn đùa em hận suốt đời.

Chiều đi sáng đến mong cùng đợi
Mong gì ? Không biết! Hỏi ai đây?
Có lẽ nắng mai vờn tóc, má?
Êm ái vòng tay ai ngất ngây?

 Anh Tú
May 14, 2020


Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020

VIỆT NAM

Hai tiếng nói
thân thương mật ngọt
tôi thuộc lòng
từ thuở mẹ bồng tay.
Quê hương tôi
một dãy non sông dài
gìn giữ nước
ông cha rền một cõi.

Tôi từng đứng dưới mặt trời chói lọi
hát vang bài ca chiến thắng vinh quang
“Bạch Đằng Giang” một thuở huy hoàng
quân xâm lược mấy phen hồn khiếp vía

Lê Lợi đó, đất Lam Sơn khởi nghĩa
vị anh hùng áo vải sử vàng bia
gương Quang Trung oai dũng vẫn còn kia
và muôn thuở lưu truyền qua sử sách

Quê tôi đó bao anh hùng hiển hách
đã vì dân vì nước chống xâm lăng
tuy gian lao nghèo khó nhọc nhằn
nhưng khí phách và yêu thương không thiếu

Anh nghĩ gì một khi anh đã hiểu
quê hương tôi bao kiếp chịu đọa đày
từ xa xưa cho đến tháng năm này
tim nhân ái vẫn đong đầy bất khuất

Tuy xa xứ nhưng trong tôi tiềm thức
vẫn là người dân Việt mãi muôn năm
vẫn từng đêm thao thức nhớ âm thầm
và kiêu hãnh vì tôi là người Việt.

Thủy Trang

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2020





MONG CHỜ

Nhìn phía chân mây ráng ửng hồng
Mặt hồ tĩnh lặng dáng buồn trông
Mong chờ cơn gió lay cành nhẹ
Một tiếng chim kêu ấm cõi lòng.

Nguyễn Phúc Hậu
May 1, 2020

Mượn vần:

SÁNG CHIỀU

Chiều xuống? Sáng lên? Ươm ánh hồng
Nắng tàn? Nắng mới? Gọi mời trông!
Hồ im soi bóng cây, trời, sắc
Vạn vật an nhiên người ấm lòng!

Anh Tú
May 1, 2020

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020


THÁNG TƯ NHỚ BẠN*

Cần Thơ… từ biệt! Về quê mẹ**
Để lại sau lưng các bạn bè
Học trò ngoan, mến thương hiền dịu
Và những con đường rợp bóng me.

Luyến lưu nào khiến anh quay lại
Trung học Bình-Minh bên kia sông
Sáng vượt phà nhìn tia nắng sớm
Chiều về nhà ngắm ráng mây hồng.

Ngỡ rằng cuộc sống trôi êm ả
Với bảng đen, trường lớp, nợ tình.
Bỗng tháng Tư năm nào*** pháo nổ
Anh xuôi tay … một kiếp phù sinh!

Mấy chục năm qua như giấc mộng
Buồn viết bài thơ nhớ bạn hiền
Vì đâu nên nỗi sầu ly cách
Đầu xanh sao nỡ sớm quy tiên?

Anh Tú 
April 24, 2012

*Trần Quang Vinh(hàng ngồi:thứ nhì từ phải)/TH Đoàn Thị Điểm, Cần Thơ/TH Bình Minh,VĩnhLong
**Mỹ Tho
***1975
HAI BỜ SÔNG HẬU

Quê mẹ không gian luôn bỏ ngõ
Chờ ta về tỏ rõ tâm tình
Thời gian trôi tưởng đâu mất dấu
Tiếng thơ ai réo gọi lòng mình.

Sông Hậu bình minh ngày lên hẹn
Hai chuyến phà đưa ngược hướng nhau
Em đến lớp anh đi đến sở
Nắng đón gió mai thở ngọt ngào!

Đất Vĩnh bờ đông quê em hở?
Tây Đô vùng nhớ áo trắng bay?
Mơ tương lai sáng, tình lên sóng
Yêu đương vương vấn? Vẫn còn say?

Sông Cửu đôi bờ dày mơ mộng
Bảng đen phấn trắng nghiệp đời tôi
Một thuở vung tay xây ước vọng
Bất phùng thời gió cuốn mây trôi!  

Anh Tú
July 11, 2012 

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2020


TÍM ƠI!

Tím trời tím đất tím hồn ai?
Tri kỷ tôi đâu? Có đắm say?
Rung động một giây như thoát tục
Quên đi khổ nạn thế gian này!

Anh Tú
April 25, 2020
Đại dịch COVID-19

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2020





CORONAVIRUS#2019-2020

Someone posted this poem on Facebook:

We fell asleep in one world and woke up in another.
Suddenly Disney is out of magic,
Paris is no longer romantic,
New York doesn’t stand up anymore,
The Chinese wall is no longer a fortress, and
Mecca is empty.

Hugs & kisses suddenly become weapons, and
not visiting parents & friends becomes an act of love.
Suddenly you realize that power, beauty & money
are worthless, and can’t get you the oxygen you’re
fighting for.
The world continues its life and it is beautiful.
It only puts humans in cages.
I think it’s sending us a message:
"You are not necessary. The air, earth, water, and
sky without you are fine. When you come back,
remember that you are my guests. Not my
masters."

(Internet)


Google Translate:

Chúng ta ngủ thiếp đi ở một thế giới và tỉnh dậy ở một thế giới khác.
Đột nhiên Disney hết phép thuật,
Paris không còn lãng mạn,
New York không đứng sừng sững nữa,
Bức tường Trung Quốc không còn là pháo đài, và
Mecca trống rỗng.

Những cái ôm và những nụ hôn đột nhiên trở thành vũ khí, và
không đến thăm cha mẹ và bạn bè trở thành một hành động của thương yêu.
Bỗng nhiên bạn nhận ra rằng sức mạnh, sắc đẹp & tiền bạc
là vô giá trị, và không có thể giúp bạn có được oxy mà bạn
chiến đấu vì.
Thế giới tiếp tục cuộc sống của nó và nó thật đẹp.
Nó chỉ đặt con người vào những cái lồng.
Tôi nghĩ rằng nó gửi một tin nhắn cho chúng ta:
"Bạn không cần thiết. Không khí, đất, nước và
bầu trời vẫn ổn khi không có bạn. Khi bạn trở lại,
hãy nhớ rằng bạn là khách. Không phải là chủ nhân của tôi.

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2020





BỖNG DƯNG

Đời đưa ta đến những nơi không ngờ
Ta đã qua, qua bao nhiêu bến bờ
Ta đã đi như giòng sông trôi xa
Mà hình như còn đây một quê nhà

Tấm ảnh xưa ta chợt nhìn đêm qua
Năm mươi năm, ôi thời gian quá xa
Biết làm sao sống lại thời xưa cũ
Con đường nào về ngày xanh của ta

Phảng phất đâu đây hương hơi một thời
Hoàng hôn xưa lấp lánh cuối chân trời
Ôi! Chiều nay ta khao khát được về
Được lang thang trong cơn mê cuối đời 

Khánh Hà
Na Uy, April 2020

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2020


TÔI VÀ NGƯỜI*

Người còn đó bên trời xa lạ
Tôi lạc loài đời lặng lẽ im
Là đôi lứa một thời mơ ước
Chung hướng mong nhưng mộng lịm chìm.

Chia ly vô định ngờ sinh tử
Chợt gặp hoa xưa tím cả đồi
Hỏi sao chưa ngắm đà quay gót?
Bởi đã không duyên vẫn thế thôi!

Anh Tú
April 08, 2020

*Họa từ:

NGƯỜI VÀ TÔI

Người hờ hững đứng bên xa lạ
Tôi khép tâm ngồi lặng lẽ im
Chim trời cánh mỏi sau muôn ngả
Tia nắng mai chiều cũng lịm chìm.

Kinh sám hối đang nằm trước mặt
Màu tím hoa sim rải dốc đồi
Người, tôi tay siết chia ly nhé.
Đời với buồn vui cũng thế thôi!

Anh Tú 

March 29, 2013

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2020


VIẾT TỪ HÒA XUÂN
Nguyễn Toàn và phu nhân

Bài 1

Cuối giêng, chiều se lạnh,
Khoác thêm áo ra vườn
Tứ thơ lười không đến.
Vườn nhà, một tiếng chim!

Bài 2

Cội mai già vườn cũ,
Cùng theo ta đến đây!
Giữa đất trời xa lạ
Ấm chút tình bạn bầy!...


Bài 3

Nơi đây ngày tháng lạ,

Giữa bốn bề người dưng!
Phải đâu là đất trích,
Sao đầy lòng Tầm Dương?

Nguyễn Toàn
Cuối giêng Canh Tý 2020

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2020

LÃNG ĐÃNG HOÀNG HÔN


Chưa chi hoàng hôn đến rồi
Có người cám cảnh mồ côi phận mình 
Rừng thu sẽ đơm lá xanh
Mẹ đi xa miết sao đành mẹ ơi!
...
Chưa gì hoàng hôn lại rơi
Tóc xanh thành trắng tả tơi rụng dần
Mùa đông qua tiếp đến xuân
Con người một kiếp trầm luân xác trần!

Hoàng hôn thêm nữa bao lần
Nhớ xưa tiếng trống chùa lâng lâng hồn
Công phu vang vọng xóm thôn
Gọi kêu hờn giận bỏ buông nhẹ lòng!

Anh Tú
February 19, 2020

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2020

ĐƯỜNG CHÂN TRỜI
Sáng tác: Anh Việt Thu
Trình bày: Hoàng Oanh và Phương ̣Đại

Những năm 1969, 1970... chúng tôi, một số giáo sư trẻ ra trường, bỏ lại sau lưng những thành phố như Sài Gòn, Cần Thơ đầy ắp kỷ niệm,  đi đến một thị trấn biên cương xa xôi phía Tây Nam của đất nước (Hà Tiên) để làm thiên chức. 
Chúng tôi ở chung một nhà trọ, có chung một hoàn cảnh đó là ...cùng đi về một chân trời xa, mang theo tâm sự đầy hoặc vơi. 
Dù tâm sự đầy hay vơi mà khi bản nhạc ĐƯỜNG CHÂN TRỜI của nhạc sĩ Anh Việt Thu ra đời là nó chạm mạnh vào tâm hồn đa cảm của tuổi đôi mươi của chúng tôi ngay và hằn dấu ấn sâu sắc suốt đời.
Bây giờ, trong nhóm bạn bè đó ai còn hơi thở, dù tuổi thất thập, bát thập lai hy mà khi bắt gặp lại ca khúc này phải đều …. thổn thức.
Tôi gặp ca khúc này do hai ca sĩ gạo cội ngày ấy trình bày - tuyệt hay- tôi nhớ tới một anh bạn và chuyển ngay cho anh.
Sau vài hôm anh viết cho tôi:

Anh Ẩn mến.
Cảm ơn anh đã gởi tặng bài hợp ca " Đường Chân Trời " của Anh Việt Thu do Hoàng Oanh, Phương Đại ca. 
Tôi đã nghe bài ca này nhiều lần, nhưng càng nghe càng thấy thích vì nó đã khơi dậy trong tôi biết bao thương nhớ, nuối tiếc những kỷ niệm xa xưa nơi quê hương yêu dấu. Nơi đó có mái trường cũ thân yêu, có những trò ngoan nho nhỏ, có chúng mình 5 đứa với những kỷ niệm vui buồn khó quên dưới mái nhà 16 Nhật Tảo. Chính nơi đây anh đã từng ca bài nầy. Mình đã cô đọng niềm thương nhớ đó qua những vần thơ xin được gởi tặng anh:


HƯỚNG CHÂN MÂY
(Nhìn Sông Nhớ Nhà)


Thấp thoáng buồm ai lướt gió đông,
Quê xưa xin gởi chút tơ lòng.
Hải âu mỏi cánh bay về bến,
Vầng nhựt say tình đỏ mặt sông.
Sương khói la đà gây nỗi nhớ,
Gió chiều man mác gợi sầu mong.
Tìm đâu quê cũ chiều phai nắng,
Chỉ thấy chân mây ráng ửng hồng.

HẬU P NGUYỄN
Thu 2018
Mến tặng anh Ẩn Lê
HƯỚNG CHÂN MÂY
(Nhìn Sông Nhớ Nhà)

Thấp thoáng buồm ai lướt gió đông,
Quê xưa xin gởi chút tơ lòng.
Hải âu mỏi cánh bay về bến,
Vầng nhựt say tình đỏ mặt sông.
Sương khói la đà gây nỗi nhớ,
Gió chiều man mác gợi sầu mong. 
Tìm đâu quê cũ chiều phai nắng,
Chỉ thấy chân mây ráng ửng hồng.

HẬU P NGUYỄN
Thu 2018
Mến tặng anh Ẩn Lê

No photo description available.

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

CÔ HỌC TRÒ CÙNG XÓM

Image result for cô gái cùng xóm
Ngày ấy em còn thơ ngây quá,
Tuổi mười chưa tới tuổi mười lăm.
Lòng trinh nguyên như tờ giấy trắng,
Đời hoa tươi đẹp như trăng rằm.

Dáng buồn như liễu, đẹp như thơ,
Vành nón nghiêng nghiêng rất hững hờ.
Áo trắng hoa thề bay trong gió,
Bóng nhỏ em về trên lối mơ.

Ngày đó thương em đâu dám nói,
Sợ tình mong manh như giọt sương.
Sẽ tan khi ánh bình minh đến,
Và sợ buồn khi em không thương.

Nhà hai đứa cùng chung một xóm,
Lối đi về hai buổi vẫn gặp nhau.
Rồi em lớn tuổi đời mười sáu,
Mới vào yêu nào biết chi sầu.

Bởi yêu em, nhiều đêm thao thức,
Nhìn trăng sao mơ ước thật nhiều. 
Hồn ngơ ngẩn, tay vàng khói thuốc,
Tình cho em được đáp bao nhiêu.

Nguyễn Thành Sơn
10C
Đặc San Xuân 1975
Trung Học Bình Minh, Vĩnh Long

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

TUỔI XUÂN MƠ
Rồi một buổi Xuân về trên vạn lối
Nắng Xuân hồng cài lên tóc em thơ
Vườn hoa Xuân hàm tiếu vẫn mong chờ,
Cho Xuân tới rộn ràng khoe sắc thắm.

Trên cảnh vật niềm tươi vui tô đậm
Buổi Đông tàn mưa lẩn trốn mùa Xuân
Tóc em đan trong gió thổi du tuần,
Hương Xuân thoảng đưa em về tuổi mộng.

Mùa Xuân nay là cả nguồn hy vọng,
Đến với người bằng tất cả ước mơ.
Xuân đến đây bằng giây phút mong chờ,
Bằng tuổi ngọc em tôn thờ mãi mãi.

Lê Kim Tuyết
9A2
Giai Phẩm Xuân Nhâm Tý 1972
Trung Học Bình Minh Vĩnh Long.

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2020

CÓ AI...?

Em đi từ độ trăng tròn lẻ.
Lớp học sân trường vắng bóng hồng
Lối cũ chân chim in gót nhỏ.
Hỏi ai còn có nhớ em không?

Thời gian trôi cứ trôi đi mãi.
Nay đâu những buổi đón cùng đưa? 
Trãi qua năm tháng đời dâu bể
Ngày trở về em lạc lối xưa.

Buồn ơi! Cảnh cũ còn đâu nữa.
Có ai chia sẻ để cho vừa?

hh

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2020

XUÂN BUỒN


Chiều về ươm lạnh khung trời,
Vài bông mai rụng giữa vời nhớ thương.
Nàng Xuân về giữa phố phường,
Sao mình lạc lõng sầu vương ngập lòng?

Mấy lần Xuân ngóng Xuân trông,
Thương ơi! Đất mẹ vẫn đong nặng sầu.
Nhìn Xuân se thắt lòng đau,
Bao năm quê cũ nhuộm màu chiến tranh.

Biết bao giờ mới yên lành,
Cho đôi dòng lệ thôi quanh mi gầy.
Tuổi xanh vướng tội gì đây
Nhìn về bóng tối tương lai ngỡ ngàng.

Những ngày qua  những kinh hoàng,
Những ngày trước mặt còn mang hận hờn.
Xót xa lòng kẻ tha hương,
Những chiều cuối mặt lịm buồn trên tay.

Xuân ơi! Tôi ước mơ hoài,
Cho quê tôi một ngày mai huy hoàng.
Để tôi nhìn lại thôn làng,
Chào mùa Xuân mới bằng ngàn tiếng ca.

Mong niềm hạnh phúc chan hòa
Và niềm đau cũ còn là thoáng mơ.

Lam Tuyền
1975

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2020


GIÓ BẤC MẸ ƠI

Đêm nay gió bấc trời se lạnh,
Ủ ấm cháu thơ tấm áo dày.
Áo dù không ấm bằng hơi mẹ,
Tình bà cũng đủ giấc nồng say.

Còn nhớ năm xưa gió bấc về,
Ngoại gom đốt hết lá vườn quê.
Cả nhà sưởi ấm bên hơi lửa,
Cười rộn, vườn cây tỉnh giấc mê.

Đã sáu mùa đông lạnh lẽo rồi,
Mẹ hiền xa khuất cõi mù khơi.
Ngoại buồn ngoại chẳng đi gom lá,
Sáng lạnh còn đâu những tiếng cười!

Có những chiều con mỏi mắt trông
Ba về ủ laị chút hơi nồng,
Ấm êm phụ tử tình thâm cũ,
Không còn lạnh nữa những đêm đông.

Nhiều lúc buồn con gọi"Mẹ ơi"!
Mịt mùng thiên cổ mẹ đi rồi!
Sinh ly, tử biệt con ôm hết,
Chỉ còn bên gối ngoại già thôi!

Sâm Thương
19/12/2017