2018/11/27

Chụp năm 2017 tại Stamford, Connecticut, USA
THU TÀN

Chiều vàng, cây đứng trơ cành

Suối con in bóng trời xanh cuối ngày.
Nghe chừng có sự đổi thay
Người đi kẻ đến chốn này nay mai.

Anh Tú
Thu 2018
*Ảnh chụp năm 2017 tại Stamford, Connecticut, Hoa Kỳ

2018/11/13

Ảnh: Trương Văn Phú<Hàng còng đường Trưng Nữ Vương_Vĩnh Long>
Có Bao Giờ

Có bao giờ anh về qua thành phố cũ?
Nơi chúng ta sanh ra và lớn lên
bên bờ con sông Hậu
Nơi chúng ta cùng sẻ chia
những kỷ niệm ngày thơ ấu
Nơi chúng ta cùng ấp ủ
giấc mộng buổi thiếu thời
Cùng mơ ước một thế giới
không chiến tranh, thù hận
người người đều áo ấm , cơm no
Anh mơ ước một màu cờ
đem lại tự do và mùa xuân vĩnh viễn

Một ngày mùa xuân em âm thầm đưa tiển
anh bỏ trường bỏ lớp mà đi
Có những nẻo đường rẻ chia hai bờ chân lý
nên chúng ta vĩnh viễn giả từ nhau
Lời ngỏ tình chưa nói một lần nào
Có một lần xa xôi anh bảo
đời là một chuỗi những chia ly tiếp nối
Cuộc chia ly đầu đời
dẫu không ai rơi nước mắt
Nhưng kỷ niệm như mặt trời và mùa đông
ấm áp và lạnh lùng

Khi mùa xuân đến trên những rặng cây già
em dõi mắt ngóng trông con đường cũ
Nhưng anh đã đi xa
em đã biết đó là lần cuối
Năm năm, muời năm, hai mươi năm
Có vài lần em mơ gặp lại
một người lạ là anh
Một lần anh về trong cơn mộng dữ
cờ đỏ che rợp một khoảng trời
Anh miệt mài trên con đường
đi hoài không tới
Có bao giờ anh quay lại?
Mùa xuân

Khánh Hà

2018/11/09

Ảnh: Nguyễn Hoàng Trung
VOI SÔNG.

Nắng chìm xuống dòng Cữu Long
Đôi bóng bạn học voi sông hóng chiều
Mở hồn đón gió hiu hiu
Mong tìm đôi phút phiêu diêu an bình

Thì thầm trao đổi tâm tình
Tìm chọn lý tưởng mơ xinh cuộc đời
Ngỡ rằng hai kẻ khó rời
Thời thế đưa đẩy khác nơi, ngược đường

Sau những phong ba nhiễu nhương
Bên kia hảnh tiến say hương chiến trường.
Bên này im lặng đau thương
Nước non sẽ giạt về phương trời nào ?!

Thời gian thắm thoát qua mau
Có người gặm nhấm nỗi đau đổi dời
Như thuyền lạc hướng chơi vơi
Tự hỏi sai, đúng đoạn đời vừa qua?

Rồi quê hương phải rời xa
Xứ người tôi đến,  quê nhà bạn đâu?

Anh Tú
November 09, 2018



2018/11/05


THU NÀY ...

Em mặc áo vàng... nhắc rằng thu sang
Rừng trở mình theo... màu sắc mênh mang
Dù nắng hay mưa... lá luôn rạng rỡ
Ai tuổi vàng xin ...nở nụ cười vang!

Anh Tú
Novenber 05. 2018

2018/11/02




KINH MỚI_ AN LƯƠNG với TÔI
Đoạn Kinh Mới này, như bất cứ nơi nào của vùng đất quê nội An Lương của tôi, tôi cũng có kỷ niệm.
Thời Pháp thuộc vùng này hoang vắng, có đôi nhà cách xa nhau …qua lại bằng xuồng.
Thuở ấy thỉnh thoảng tôi quá giang xuồng của anh họ, tên Bé, để đi học. Có lần đi ngang Kinh Mới gặp bọn lính Commando của Pháp “đi ruồng”, chúng bắt hai đứa tôi lên bờ dọa nạt. Chúng bắn súng ngắn gần lỗ tai chúng tôi, tiếng nổ khiến tai “lùng bùng” mấy ngày.
Tụi chúng hùng hổ dữ dằn nhưng cũng biết …xem tướng <hihi>: anh Bé to con khoẻ mạnh nên chúng nó bắt leo dừa hái trái cho chúng và không nói rằng gì đến thằng tôi nhỏ con dáng vẻ thư sinh. Hú hồn.
Chiến cuộc kéo dài, nhiều gia đình tản cư đến cất nhà ở hai bờ kinh, đường đi bộ lần lần được hình thành, cầu được bắt qua kinh; đường đất và cầu ván.
Ngoài chợ đi vào, ngay đầu cầu phía tay mặt là nhà cậu bà con, cậu Ba Quý, qua cầu cũng phía tay mặt là nhà chú Bảy Chà, y tá; hai vị này rất mến ba của tôi nên cũng rất thương tôi.
Khi tôi ra trường tỉnh, cuối tuần về thăm nhà thì gởi xe đạp tại nhà của cậu mợ Ba; mợ Ba tôi làm bánh da lợn bán ở chợ rất ngon.
Chú Bảy Chà thường chích thuốc giùm tôi khi tôi bịnh. 
Bây giờ, thế hệ chúng mình đã bạc đầu thì những bậc trưởng thượng này đã ra người thiên cổ từ lâu.
Nhân thấy tấm Google Map với đoạn Kinh mới số 3 của Nguyễn Hoàng Trung, tôi nhớ lại những người thân thương đã từng giụ́p đở tôi, tôi xin chia sẻ kỷ niệm này với các bạn đọc chơi…

Anh Tú <NHA>
November 1, 2108
Chú thích: Ảnh của Nguyễn Hoàng Trung