Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Về Mái Nhà Xưa

Ảnh minh-họa Luan Thien
Anh sẽ về thăm lại mái nhà xưa
Tổ ấm nhỏ ẩn mình trong xóm vắng
Chỗ khuất của một góc đời phẵng lặng
Ru phận người sau những rặng cây che

Ở nơi đây anh đọc sách, làm thơ
Để ca tụng mặt trời lên buổi sáng
Để trêu ghẹo vầng trăng về bảng lảng
Để yêu em và để được em yêu

Anh nhớ ôi là nhớ, nhớ thật nhiều
Nhớ rặng dừa xanh nghiêng soi bóng mát
Nhớ tiếng lá đưa trưa hè soàn soạt
Bìm bịp kêu con nước lớn trôi về

Căn nhà xinh vọng tiếng hát ngày quê
Bát canh rau nặng nghĩa tình tha thiết
Kỉ niệm hôm nao theo người da diết
Điệu ru con cứ mãi vọng ầu ơ

Anh sẽ về nối lại những giấc mơ
Mái nhà xưa bồng bềnh bao hạnh phúc
Cuộc sống đơn sơ mà sao đẹp nhất
Có bao giờ trở lại hỡi em yêu?


Nguyễn Văn In
17/8/15
Chiều Trên Bến Sông

Mưa Thu rơi nhẹ mạch sầu
Chập chờn con sóng về đâu hững hờ
Lá vàng phờ phạc ngu ngơ
Nhớ người năm cũ ngây thơ kiếp người.

Sương chiều như giọt lệ rơi
Ai mang con sáo xa rời bến sông
Gió chiều trải rộng cánh đồng
Mơn man da thịt gợn buồn tái tê.

Đêm về canh vắng bốn bề
Tiếng con nhạn lạc não nề cô miên
Đêm tàn tràn ngập niềm riêng
Quơ tay vuốt giọt ưu phiền tóc mai.

Đâu rồi ảo vọng xa bay
Đường trần muôn nẻo cỏ mây nát nhầu
Tương tư bạc trắng mái đầu
Người đi kẻ đợi từ lâu mõi mòn.

Quay đầu trở lại cô thôn
Chừng đem giông tố dỗi hờn về đây
Sân sau sương trắng phủ dầy
Mặt sông phiền muộn khói bay ngập tràn...

Dương Hồng Thủy



Bản Thảo Lục Bát





Một
Đạp ngàn hoa cỏ vô tâm
Dấu ghi oan khuất?
Trăng rằng gió xua
Cười, chim nhặt chút cỏ thừa
Nắng xanh, vàng sợi, ấm vừa uyên ương.

Hai 
Khuya trời trắng đục mù sương
Giọt rơi thánh thót trên đường nguyên trinh
Ơn cao, con nắng yên bình
Lóe lên ngàn sáng sóng tình nhấp nhô.

Ba
Đường thôn lắng đọng câu hò
Vòm truông tre mượt cánh cò nhẹ bay
Chan lòng tịnh lạc. Ngày nay
Thấy em trải tóc hong ngòai hiên quê.

Bốn
Mang hương rải khắp tư bề
Ngàn phương gió tụ đi về hiến dâng
Ròng phơi đất mịn bờ sông
Phù sa óng mỡ tím mồng tơi xưa.

Năm
Cũng là bụi bướm đong đưa
Lốc xô nẽo ấy bão đùa cội nghiêng
Lặng theo nhịp võng ngoan hiền
Thời gian xanh cảo qua miền nức hương

Sáu
Có con bướm lạc bên đường
Lần theo gió ngát, bóng hường nhan bay
Em xưa cuối buổi cạn ngày
Lá tre mực tím nguệch vài nét thanh

Bảy
Líu lo chuyền hát mướt xanh
Lòng Trong
Dâng tặng
Sá thành hoại chi
Nhớ em đầy buổi tà huy
Là tay cầm lấy xuân thì. Giờ đây.

Tám
Trăng soi để quãng đường dài
Thỏang nghe tiếng giục của loài chim đêm
Cánh vàng chao lệch nghiêng chênh
Bay sang bờ nhớ vòng lên đỉnh buồn.

Chín
Tôi lăn lông lốc bên triền
Tiệc ly còn thấy em hiền dưới hoa
Ở đây giọt giọt trần sa
Nắng gieo hồng má. Người xa vắng rồi.

Mười
Then cài, cửa chốt, lòng trôi
Ráng bay đêm lặng mai ngồi nắng hanh
Cây rằng mưa đổ giọt xanh
Nhành dương liểu phất nở thành hạt châu.

Mười Một
Giọt lau, lá nhẫy mượt màu
Sáng hoa cỏ ngậm sương đầu ngọn đưa
Em ngồi hóat hiện câu thơ
Chữ soi đáy nước. Lặng lờ
Liễu tri

Mười Hai
Lang thang mấy độ, quay về
Biển dâu đổi mặt câu thề còn mang
Khóat tay bụm nước trong ngần
Hạt lăn gột bụi trả dần nợ xưa.

Mười Ba
Gói dùm tôi tiếng guốc trưa
Treo cành phượng nhốt ve vừa râm ran
Mắt nheo nương ánh hôn hòang
Đùn mây lãng tử mơ màng cuối sông.

Mười Bốn
Em xưa giờ đã theo chồng
Gặp nhau cười nụ gửi lòng mười hai

Mười Lăm
Mây tôi xưa vẫn bến này
Gió ươm ướm thổi và lay lắt luồng
Mộng về xóm nhỏ hương thôn
Đèn chong hắt tiếng kinh nguồn nhắc nhau.

Mười Sáu
Áo người ta trắng hoa cau
Tóc vương hương rớt ngõ vào trường quê
Con chim mắt đỏ ven lề
Tiếng kêu ngút vẳng câu thề quạnh hiu.

Mười Bảy
Mình xưa, hội cuối, ao chiều
Cánh sen chớm nụ buồn hiu cuối đường
Em nằm ngủ. Giấc yêu đương
Tôi ôm gối hạnh cuối đường chiêm bao.

Mười Tám
Rằng mai ngụp giữa ba đào
Đồi xanh bật khóc nghẹn chào biệt ly
Ao Bà Om, cánh chim di
Về thăm bỗng gặp tiếng thì thầm xưa.

Mười Chín
Lại ngồi lên cội thu xưa
Thấy hoa ngó mởn dậy mùa thẫm xanh
Cầm trên tay giọt long lanh
Đầu sương cuối lệ vỡ thành trần sa.

Hai Mươi
Mây bay, tụ núi, mây về
Mai tan, dong ruỗi chẳng thề hẹn non
Thưa người một ánh trăng con
Hồn nhiên soi chiếu, viên tròn hằng sa

Hai Mươi Mốt
Dấu ngày bay đậu thành hư
Búp hoa hé mĩm môi Từ Tâm thơm
Bây giờ cuối buổi chiều hôm
Mặc mây phiêu trú, vén nguồn khiết khôi

Hai Mươi Hai
Lụn khuya chợt thức, mơ người
Vàng leo lét bóng nhòe trôi hững hờ
Tay gầy vo nửa câu thơ
Nửa câu thất lạc kể từ em đi.

Hai Mươi Ba
Gót son thị hiện ai về
Hoa cầm tay thả tóc thề vô ưu
Gió luồng thông thống thiên thu
Mênh mang tiếng hát lộng từ sơ khai. 

Hai Mươi Bốn
Men kinh thắm thuận dòng say
Son đôi má lúm ngực cài dịu hoa
Môi thơm ngát cõi di đà
Tiếng chim sẻ tụng
Ta bà rụng tan.

Hai Mươi Lăm
Chờ em mấy cuộc thu vàng
Cánh đơn gió ngược hướng ngàn mịt xa
Mới hay rừng lá hôm qua
Vừa thay áo mới
người ta cũng vừa..

Hai Mươi Sáu
Em về qua ngỏ ban trưa
Lỏng tay tôi
chút hương vừa đượm
bay
Bướm xinh phượng ép, xa ngày
Tình lăng lắc mấy dặm dài rỗng không.

Hai Mươi Bảy
Sóng ơi nhẹ vỗ xuôi dòng
Bến trăm năm gát tay chồng. Ngủ yên
Lặng im tiếng vạc khàn đêm
Cánh trôi vô xứ sương dìm biệt tăm.
Hai Mươi Tám
Nương dòng nhật nguyệt tôi cầm
Và buông bỏ
mặc cuộc trầm luân trôi
Mãn thu ngan ngát mây trời
Khóac vai sáu nẽo
nhõen cười gửi hoa.

Hai Mươi Chín
Sao hôm nhú buổi huy tà
Nhìn mây ngũ sắc
giang hà hợp tan
Tay thon khải nhẹ tơ đàn
Âm xa vó ngựa lẫn hàng tím sim
Vàng cam chịu
tím lặng im
Giữa hai đọt sóng
người nghiêng vóc gầy.

Ba Mươi
Mở lòng vốc một bụm mây
Xuống chân núi thả
đợi vài giọt sương
Phải duyên trong cõi vô thường
Cỏ xanh
hứng
trỗ nụ hường
nhớ nhau.

Ba Mươi Mốt
Đã từng ru, dỗ
chiêm bao
Thấy con chim hót bên rào lá xanh
Bến người
Lận đận
cam đành
Véo von chi cũng hóa thành người dưng. 

Ba Mươi Hai
Mây ngàn thả buổi triêu dương
Tiếng chim líu 
lảnh
nhớ đồng vụt bay
Rộ vàng, tự tại, đơm đầy
Bờ chân hiển lộ
cõi này hiển linh.

Ba Mươi Ba
Tạt qua cố quận
một mình
Về,
Đêm đêm trở gối , mộng hình bóng xưa
Rằng sai biệt
Rằng nắng mưa
Biết làm sao để cho vừa vọng tâm.

Ba Mươi Bốn
Dây tơ rối
gút
xích thằng
Cội đa, một cuội, quãng hằng buồn tênh
Chấp tay, niệm nhớ điều quên
Và quên phắt một thảo nguyên tít mù

Ba Mươi Lăm
Bồ đòan sen nở trầm tư
Bởi sông nên dựng
lớp phù kiều
đi!
Mấy thu tôi vẫn quay về
Vẫn vàng đêm hắt trăng thề, gọi nhau

Ba Mươi Sáu
Cuối năm sóng vỗ rì rào
Chướng xô áo lạnh
rụng vào trống không
Tù và rúc thúc bên sông
Dây hoa muống rụi tàn bông tím buồn

Ba Mươi Bảy
Biết người tóc lỡ làng buông
Che con mắt bụp
ướm nguồn lệ đau
Hẳn nghe suối lệ tơ đào
Là sênh phách gõ nhẹ vào
quãng yên.

Ba Mươi Tám
Hí trường ướm một chút duyên
Mơ phai mộng huyễn em biền biệt xa
Màn nhung khép. Phố đèn hoa
Xuống vai lau vết lệ nhoà lấm son!

Hồng Băng