Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

Thumbnail

8 NĂM ĐAU KHỔ DƯỚI THỜI TỔNG THỐNG BARACK OBAMA…

(Có người bạn gởi cho một bài viết của một người Mỹ, đọc thấy quá đúng và quá hay, tôi dịch lại phổ biến gửi đến quí bạn)
Cái câu mà tôi nghe nhiều nhất từ những người bạn bảo thủ theo đảng Cộng Hòa là kể từ sau khi ông Trump lên làm tổng thống: "Chúng tôi đã phải chịu đựng 8 năm trời đau khổ dưới thời Barack Obama".
Để cho được công bằng, hãy cùng phân tích xem cái nhé.
Ngày ông Obama nhậm chức, chỉ số Dow Jones của Thị Trường Chứng Khoán ở Hoa Kỳ đóng cửa ở mức 7,949 điểm. Tám năm sau đó, khi ông Obama hết nhiệm kỳ, để lại cho Donald Trump vào ngày 20 tháng 1 năm 2017, thì chỉ số Dow Jones nằm ở mức 19,827 tăng gần gấp ba.
Hai hãng sản xuất xe hơi lớn ở Mỹ là General Motors và Chrysler đang trên bờ vực phá sản, và hãng xe Ford đang trên đường đến điểm phá sản cũng không xa. Cái thất bại thấy rõ trước mắt của 3 hãng sản xuất xe hơi lớn này ở Mỹ, cùng với những công ty con chịu trách nhiệm cung cấp đồ phụ tùng, đồng nghĩa với việc sẽ mất hàng triệu việc làm. Ông Obama đã ký một gói tài trợ cứu nguy trị giá 80 tỷ đô la, lúc đó ký kết này đã gây ra nhiều tranh cãi, để cứu ngành công nghiệp sản xuất xe hơi. Việc làm thực tiễn chứ không như cái Tax Cut 1.5 ngàn tỷ khổng lồ nhưng lại chỉ đi kèm với hứa hẹn suông. Sau hai năm thì cái kết quả đã ra sao, ai cũng có thể thấy rất rõ.
Ngành công nghiệp sản xuất xe hơi của Mỹ sau đó đã thoát nạn và sống sót. Không bao lâu sau, các công ty này bắt đầu kiếm tiền trở lại và toàn bộ số tiền 80 tỷ đô la đã được họ trả lại cả vốn lẫn lời.
Mặc dù đất nước Hoa Kỳ của chúng ta vẫn dễ có nguy cơ bị khủng bố tấn công, nhưng suốt thời gian 8 năm kể từ ngày lên chức tổng thống đến ngày hết nhiệm kỳ của Obama, không hề có bất kỳ tổ chức khủng bố của nước ngoài nào thực hiện thành công một cuộc tấn công giết người hàng loạt, cho dù chỉ một.
Chính tay Obama ra lệnh đột kích giết chết trùm khủng bố Osama Bin Laden.
Ông cũng là người ra lệnh giảm bớt quân đội ở Iraq và Afghanistan từ con số 180 ngàn xuống chỉ còn 15 ngàn.
Cũng chính ông Obama là người gia tăng tài trợ cho Bộ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ. Ông ta đã khởi động một chương trình có tên là Những Cánh Cửa Rộng Mở (Opening Doors), để nhờ chương trình này mà từ năm 2010 đến năm 2016 con số cựu chiến binh vô gia cư ở Mỹ đã giảm hơn 47%.
Ông đã lập kỷ lục tăng trưởng công ăn việc làm cho ngành sản xuất trong suốt thời kỳ 73 tháng liên tục.
Do các chính sách điều tiết và hạn chế việc phá hoại môi trường của Obama, mà việc phát thải khí nhà kính giảm 12%, sản xuất năng lượng tái tạo tăng hơn gấp đôi và sự phụ thuộc của người Mỹ vào dầu mỏ nước ngoài đã giảm đi phân nửa.
Ông Obama đã ký Đạo Luật Lilly Ledbetter, giúp phụ nữ dễ dàng kiện các công ty về sự bất công khác biệt trong vấn đề trả lương của phái nữ so với nam giới.
Đạo luật Omnibus Public Lands Management Act của Obama đã biến hơn 2 triệu mẫu Anh đất hoang thành các khu vực bảo tồn thiên nhiên, ở đó tạo ra hàng ngàn dặm đường mòn và bảo vệ hơn 1.000 dặm sông ngòi.
Ông ta đã giảm tiền thâm hụt của liên bang từ 9.8% so với chỉ số GDP của năm 2009 trong thời kỳ kinh tế khủng hoảng xuống còn 3.2% vào cuối năm 2016 trong thời kỳ kinh tế phát triển.
Riêng về sự bất công trong giá cả chúng ta dường như đã quên rằng, trước khi có ACA do Obama chủ xướng thì bất cứ ai cũng có thể bị từ chối Bảo Hiểm Y Tế nếu đã có tiền bịnh và cha mẹ không thể mua Bảo Hiểm Y Tế cho con cái mình đến 26 tuổi như hiện nay.
Obama đã phê duyệt chi phí để sửa chữa và xây dựng lại những con đập nước ở New Orleans lên đến 14.5 tỷ đô la.
Điều đặc biệt là, ông Obama đã thực hiện tất cả những điều kể trên trong khi Chủ Tịch Thượng Viện Cộng Hòa nắm đa số dưới tay Mitch McConnell, người đã tuyên bố trước dân chúng Hoa Kỳ rằng: “Nhiệm Vụ Duy Nhất Của Ông Ta Là Làm Mọi Thứ, Chỉ Với Mục Đích Duy Nhất là Ngăn Chặn và Cản Trở Bất Cứ Điều Gì Tổng Thống Obama Cố Gắng Thực Hiện”.
Mặc dù ông Obama đã thất bại trong chiến dịch cam kết đóng cửa nhà tù ở vịnh Guantanamo, thế nhưng ông ta đã giảm số tù nhân ở đó từ 242 xuống còn 50.
Ông Obama cũng mở rộng việc tài trợ cho nghiên cứu tế bào gốc phôi, nhằm hỗ trợ các công trình nghiên cứu để điều trị cho bịnh chấn thương cột sống và ung thư.
Ông Obama cũng ký những đạo luật bắt các công ty thẻ tín dụng phải thông báo trước cũng như làm minh bạch các loại phụ phí đến người tiêu dùng và việc tăng lãi suất.
Năm nào cũng thế, Obama đã tổ chức một bữa tiệc mừng ngày Lễ Độc Lập mồng 4 tháng 7 cho các gia đình quân nhân. Ông ta bế em bé, chơi đùa với trẻ em, phục vụ trong các buổi tiệc và trong gia đình, thì ông ta bắt tiếng hát chúc mừng sinh nhật cho cô con gái Malia, sinh đúng vào ngày 4 tháng 7. Chi tiêu phúc lợi từ chính phủ giảm mạnh, cứ 100 gia đình nghèo, thì trong thời Obama, chỉ còn 24 người nhận hỗ trợ tiền mặt từ chính phủ, so với 64 trong năm 1996.
Obama gởi lời an ủi tới các gia đình và các cộng đồng dân chúng sau hơn một chục vụ xả súng giết người hàng loạt ở nhiều nơi trên đất Mỹ trong thời gian làm tổng thống. Sau vụ Sandy Hook, ông ta tuyên bố: “Phần lớn những người chết hôm nay là trẻ em, những đứa trẻ nhỏ xinh đẹp trong độ tuổi từ 5 đến 10 tuổi.” Tuy nhiên, ông ta không bao giờ tước đoạt đi bất cứ súng của ai trong dân chúng.
Ông Obama cũng là vị tổng thống đầu tiên kể từ thời cố tổng thống Eisenhower, phục vụ hết trọn hai nhiệm kỳ của mình mà không hề có bất kỳ một vụ bê bối liên quan đến cá nhân hoặc trong lãnh vực chính trị.
Ông được trao giải Nobel Hòa Bình. (Đó cũng là niềm mơ ước không bao giờ đạt được của Donald Trump -)
Tổng Thống Obama không phải là người hoàn hảo, vì không có người đàn ông cũng như không có một tổng thống nào hoàn hảo bao giờ. Cho dù người ta có thể không đồng ý với tư tưởng cũng như phương sách chính trị của ông ta, nhưng nếu một ai đó phải than phiền là chúng ta phải chịu đau khổ trong 8 năm tổng thống của Obama, thì tôi có một điều ước này là:
ƯỚC GÌ CHÚNG TA CÓ THỂ MAY MẮN ĐẾN MỨC PHẢI CHỊU ĐỰNG THÊM 8 LẦN 8 NĂM NHƯ VẬY NỮA …
***
Những việc mà ông Obama làm nêu trên là những điều có thật 100% ...
Ta có thể Google để tìm ra những sự thật này. Nó khác, vô cùng khác với những việc làm không có thật, được thêu dệt, được vẽ rồng vẽ rắn, được thổi phồng bằng ống đu đủ mà những người Yêu Si Mê Donald Trump đã bịa đặt ra, chẳng hạn như việc Donald Trump đánh kinh tế Trung Quốc để tiêu diệt Cộng Sản hoặc chuyện Donald Trump, một con người đạo đức ....
Hehe ... Những thứ đó, chỉ là chuyện kinh dị, hù con nít vào ban đêm mà thôi. Giờ tụi nhóc biết hết trơn rồi ...
Ky Doan kydoanong@gmail.com
Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang - Phương Thảo

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2020

CÂY TRỨNG CÁ
Image may contain: plant, tree, sky, outdoor and nature
Có những trưa hè nắng chói chang
Tôi buồn thơ thẩn dạo lang thang
Quanh cây trứng cá chân lần bước
Nghe tiếng ve sầu ca hát vang!

Nhớ về bạn dạ nao chi lạ
Thuở thiếu thời hai đứa thiết thân
Chung lớp học, chia nhau sách vở
N
ô đùa tranh hái trái ngoài sân.

Đường đời sớm rẽ chia hai ngả
Bạn ở phương nào? Tôi vẫn đây.
Cây trứng cá chờ ai úa lá
Mõi mòn mong có dịp sum vầy.

Anh Tú (AD)
August 2012


Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

CHỚI VỚI

Cuối tháng sáu đầu tháng bảy...
Đông Bắc Hoa Kỳ vào Hạ từ lâu.
Không phượng hồng như quê nhà, không phượng tím như bên California....càng không có tiếng ve kêu.
Ngày thật dài... bốn giờ sáng mà hình như ánh sáng dọn đường của mặt trời đã len cửa sổ, chín giờ “tối” thế nhưng màu hồng của nắng còn lưu luyến chân mây. Ở Bắc-bán-cầu gần Bắc-cực hơn Xích-đạo nên mặt trời di-chuyển ngang ngang tầm mắt bất cứ lúc nào.
Thời tiết có bất thường chăng khi đôi lúc vào sáng sớm trời gay gay lạnh, gần giữa ngày thì nóng nực lên ngôi không khác gì bên quê hương mưa nắng hai mùa?
Có bất thường không khi suốt tuần nắng chói chang khiến cỏ cháy vàng nếu không tưới nước, rồi đột nhiên mưa tầm tả vuốt mặt không kịp nếu bị kẹt dưới cơn mưa, giúp rau cỏ xanh màu tươi tắn?
Nói gì thì nói nơi dung thân này vào hạ có nhiều điều nhắc nhớ chốn chôn nhao cắt rốn, nhớ thiết tha.
Hè vẫn có bông hoa của hè, hoa dại hay hoa trồng đều làm dịu cơn nắng đổ cho người yêu hoa .
Chỉ là bụi hoa trước cửa hằng gặp, bất chợt đưa điện thoại chụp rồi nhìn ảnh, bỗng xao xuyến làm sao ấy mà tôi bảo là CHỚI VỚI trong lòng vì nét độc đáo, theo cảm nhận của riêng tôi, vô tình ghi được.
Ý thơ chết tiệt bổng dưng bung ra được vài câu, chẳng hay ho gì nhưng ghi lại như là ... ai đó đãi tách cà phê sửa có mật ong.


Xa thẳm nơi nào về đây ánh nắng?
Vuốt ve hoa lá chới với hồn người 
Sáng sớm xôn xao? Chiều rơi lưu luyến?
Ngày, đêm trong vắt bát ngát hương đời!


 Anh Tú
June 29, 2020

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2020

VỚI CÁNH MÂY HỒNG
Hồng Vân thiết kế
Rằng xưa có kẻ theo sau
Tôi bèn ganh tỵ... chen vào can ra!
Ai ngờ Tình lụy Ái sa
Đôi tay nắm chặt phong ba không rời!

Anh Tủ
June 26. 2020

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020


CÓ MỘT NƠI …

Có một nơi thương nhất phải không?
Lang thang mây lượn vẽ đường cong
Ruộng đồng xanh mướt khoe hương sắc
Lờ lững rạch sông nước lắm dòng

Sáng sớm chuông ngân len khắp xóm
Chiều về m g vọng vang đồng
Nhớ thương đứt ruột miền yêu dấu
Hình bóng quê tôi in đáy lòng

Anh Tú
June 24, 2020

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020

TRỨNG TRỜI

(Để nhớ ba)

Hôm nay, tôi rất xúc động khi tình cờ biết được tâm sự của một người bạn vắng cha từ lúc còn trong bụng mẹ đã tìm được lại tình phụ tử sau hơn nửa thế kỷ. Bạn đang tận hưởng hạnh phúc to lớn này mà bạn ngỡ rằng chỉ có thể gặp trong mơ. Hạnh phúc đã tỏa sáng ngời lên mặt bạn, ở ánh mắt long lanh, ở nụ cười rạng rỡ, ở lời tâm sự chia sẻ với bạn bè một cách tha thiết, nồng ấm…tình cha con. 
Bạn ơi,
Bạn chỉ vô phước nửa đời người thôi bạn ạ, nửa còn lại bạn hãy tận hưởng tình cha con thiêng liêng, tuyệt vời nhé bạn. Bạn hạnh phúc hơn tôi đó vì cha của tôi giã từ cõi đòi này khi tôi vừa lên năm và dỉ nhiên tôi vĩnh viễn mất cha.

***
Xưa, tuổi đời qúa ít ỏi, tri thức vừa mới chập chửng trong bộ óc non nớt, tôi chỉ nhớ một vài kỷ niệm với cha thân yêu mà tôi xem đó là những hạnh phúc hiếm quý nhất của đời mình. Nó cứ hiển hiện về thật ấm áp mỗi dịp gặp những tình tự về cha mà tôi xem đó là những hạnh phúc tìm lạị.
Ba má tôi vì hoàn cảnh sống đời trôi nổi, rày đây mai đó.
Có lần chúng tôi đã sống một thời gian tại Cái Khế (Cần Thơ) trong một ngôi nhà lá nhỏ nghèo nàn. Trước nhà là một con đường cho xe hơi cũ kỹ với đất đá lồi lõm vì không được bảo quản, bên kia là một con rạch nhỏ mà mỗi chiều tôi thường đến tắm rửa, vui đùa. Một hôm sau khi tắm xong vượt lộ về nhà, tôi đã bị một xe đạp đụng phải, té và trán bị thương đến nay vẫn còn vết xẹo:

Nhớ thuở xưa theo giòng đời xuôi ngược
Ba má tôi trôi nổi đến Cần Thơ
Sống lam lũ một thời gần Cái Khế
Cảnh cũ người xưa nhớ mãi đến giờ.

Có những lúc tình cờ tay xoa mặt
Chạm vết trầy trên trán: vết yêu thương.
Thương mẹ cha, thương giòng Bassac
Ấm áp lòng khi mỗi lúc soi gương!

Một chiều, qua bên kia đường đi tắm
Ở rạch con nho nhỏ nước lững lờ
Khi đùa giỡn vướng chân té ngã
Vết thương thành dấu ấn thuở ấu thơ.

(Trích Vết Thương Trên Trán_2010_AT)


Thuở ấy vì còn bé nên sự hoài niệm các khoảng đời không liên tục.
Tôi lại nhớ có lúc chúng tôi đã sống trên một chiếc tam bảng với cái mui tròn làm bằng lá (lá dừa nước thì phải?), nấu cơm bởi chiếc cà ràng ở phía sau lái. Cuộc sống gom gọn trong lòng chiếc tam bảng với cảnh gạo chợ nước sông không biết kéo dài bao lâu. Má tôi là người lo mọi việc cho cuộc sống lang thang này: cơm nước, chèo chống, thuốc men trị bịnh cho ba tôi… Một buổi sáng, chiếc tam bảng cấm sào trên dòng rạch nhỏ, nước ròng chảy siết cuốn trôi theo những trái mận chín rơi rụng từ những vườn cây của vùng đất phì nhiêu Chợ Lách. Ba tôi ở sau lái, tôi trước mủi tam bảng cùng nhau vớt trái, lựa những trái còn nguyên vẹn để ăn dần. Thỉnh thoảng cha con khoe với nhau mỗi lần vớt được trái ngon với nụ cười vui vô tư bất chợt có được.
Hôm nay hoài niệm về ba nhưng không thể nào không nhắc lại sự gian nan của má tôi, người phụ nữ hiền hoà miền quê sông nước Cửu Long, suốt đời chịu nhiều nỗi truân chuyên, cay đắng. Tay yếu chân mềm phải chèo bơi tam bảng di chuyển đó đây, có lần dòng nước chảy quá nhanh làm chiếc mui vướng một thanh cây của cầu khỉ bắt ngang dòng rạch, tưởng đâu nhận chìm “ cả nhà” xuống nước.
Không lâu sau đó, bịnh ba tôi trở nặng, ba mẹ quyết định về ngôi nhà tổ phụ nơi bác Hai của tôi đang quán xuyến. Chúng tôi phải vượt ngang sông Cổ Chiên. Không may khi đang giữa sông thì một cơn giông chợt đến, nước nổi cơn thịnh nộ, những đợt sóng to hăm dọa nhận chìm “cái nhà” và cả chúng tôi xuống lòng sông. Với sức cố gắng vượt bực cùng sự trợ lực yếu ớt của ba đang bịnh hoạn, và hơn hết chắc là sự phò trợ của Phật Trời mà chúng tôi đến bờ phía Vĩnh Long an toàn trong sự hải hùng …vừa giảm bớt. 


Về đến nhà bác Hai, tôi ngã bịnh. Đứa con nít năm tuổi thì chắc chắn còn “nhỏng nhẻo” “vòi vĩnh” cha mẹ cái này cái nọ, cả những cái mà cha mẹ không thể lo được dù là chiều con. Những “tánh con nít” này lại dai dẳng hơn khi bị bịnh hoạn. Lần đó vì khó chịu trong mình nên tôi khóc dai dù mẹ kiên nhẫn dỗ dành. Ba tôi nhỏ nhẹ hỏi: “Con muốn gì cứ nói, ba sẽ làm cho con”. Chắc có lần nghe thấy ai nói “gì đó” mà tôi trả lời : “Con muốn ăn trứng… trời!” và tay tôi chỉ lên trời. Ba tôi đã cười ngất và nói sẽ kiếm “trứng trời” cho tôi ngay. Ba đã nhờ người leo lên các cây cau tìm trứng chim cho tôi.
Chuyện nhỏ mà hạnh phúc ba đã cho tôi rất lớn; nó ngon tuyệt, béo ngậy…mà hương vị đến bây giờ như còn ở vòm lưởi…và cả trong tim tôi.

Anh Tú 
September 7, 2012


Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2020

ĐIỀU TÔI ĐANG NGHĨ

Chỉ là con rạch nhỏ, lao lách quanh co vùng quê hiền hoà như cái tên của nó, An Lương, có từ thuở xa xưa nào tôi không rõ.
Chỉ là những cánh hoa dại ven đường đất cập bờ sông , những đám lục bình lá xanh hoa tím nhạt lững lờ trôi theo dòng nước lớn ròng khi đục khi trong...
Chỉ là bóng dừa soi lung linh trên sông, nhất là đêm trăng rằm, mà tôi cứ ngỡ cây dừa sợ trời nên chúi đầu xuống dưới...
Chỉ là những chiếc xuồng ba lá đơn sơ đi chợ của các bà mẹ, đi học của các em bé sớm hôm nước ngược nước xuôi...
Chỉ là những đêm trăng rằm vằn vặc , không khí mát rượi, ngân nga tiếng côn trùng hoà với tiếng cười đùa của bọn nhỏ trong xóm chúng tôi tụ tập bờ sông, mà những đứa con nít đó nay đa phần đã "đi xa".
Chỉ là một cô gái gương mặt phúc hậu, miệng như luôn cười tươi như mời gọi thân tình.

Còn nhiều cái “Chỉ là” về quê nhà thời con nít mà tôi không thể nào ghi lại tất cả : cái thì nhớ khi đang lang thang một mình trong rừng cây, cái thì khi thức giấc nửa đêm về sáng.
Những cái "chỉ là" một thời hiện thực mà bây giờ như khói, sương bay vào nơi vô định tan loảng vào không gian mênh mông....mất hút.

Những "Chỉ là" xem như đơn giản mà chúng mãi mãi trĩu nặng tim tôi.

Quê hương, lần về thăm gần nhất cũng đã 18 năm, và cô gái tôi nhắc đã may mắn do tình cờ "gặp" lại gần đây sau hơn nửa thế kỷ, <"gặp" : qua điện thoại, điện thư>.

Và tôi nghĩ có nên gởi tâm tư này đến cô gái ấy, bạn đồng hương ?

Bạn,

Trong lần gặp lại đó , bao nhiêu tâm tư, hoài niệm , rất trong sáng đã trao đổi hết cho nhau, có thể nói như vậy. Tôi vẫn quý mến và ngưỡng mộ bạn như thuở xa xưa ... Sau đó chỉ vì tôi muốn  cái "Chỉ là" về bạn không thay đổi trong lòng, nên tôi chọn cách đứng từ xa mà tiếp tục ngưỡng mộ.

Hè đang đến ngoài kia, bên cạnh những biến động làm xáo trộn xã hội, mượn những dòng chữ mang một ít tâm tình của một góc hoài niệm này, tôi gởi đến bạn lời cầu mong bạn luôn khoẻ mạnh và an toàn.

Ý nghĩ này là lý do chính thôi thúc tôi viết ra những “Chỉ là” , sẽ không gởi thẳng cho bạn mà ghi vào trang blog của mình và giới thiệu trên Internet, nếu bạn có đọc được ... thì chúng ta vẫn còn duyên.

Anh Tú
Hoa Kỳ, June 12 2020

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2020

MUGWORT: MỘT VẺ ĐẸP HOANG DÃ*
Picture
21/6/2016
Khi tôi mới chuyển đến Boston một thập kỷ trước, tôi cảm thấy như một cô gái nông thôn ở thành phố lớn. Tôi đã đi du lịch và sống ở một vài nơi trước đây, nhưng chưa bao giờ đặt chân đến trong một môi trường đô thị. Tôi đã quen sống giữa cây và rừng, và không gian rộng mở. Mặc dù tôi yêu ngôi nhà tại thành phố mới của mình, nhưng tôi rất nhớ những không gian mở tự nhiên, và những khu rừng và những nơi hoang dã.Vì vậy, tôi đã tìm thấy niềm an ủi trong một loại hoang dã khác: trong những cây cỏ dại . không trồng, tự mọc lên ở những khu vực bị lãng quên trong thị trấn. Trong tất cả những thứ đó - bồ công anh. chickweeds, shepherd’s purses and burdocks mà tôi biết và yêu - Mugwort (Artemisia Vulgaris) là người bắt tôi nhiều nhất.

Khi tôi lần đầu làm quen với tạo vật đáng yêu này, tôi không biết gì về nó, thậm chí cả tên. Tôi chỉ yêu hình dáng đẹp, vóc dáng cao, lá bạc và sự duyên dáng khi tôi quan sát Mugwort đung đưa trong gió, hoặc trong tiếng ầm ầm của tàu hỏa
Tôi đã từng đi bộ trên một con đường, cụ thể để đi làm việc, luôn dẫn tôi vượt qua một quần thể Mugwort. Đó là một đoạn đường khó chịu và xấu xí khi đi qua, đầy rác rưởi và bụi bẩn thành phố, nhưng Mugwort luôn mang đến một cái nhìn thoáng qua về vẻ đẹp và sự duyên dáng với ánh sáng xanh mượt của nó. Cảm giác như Mugwort đang chào đón tôi đến thành phố mới và thì thầm với tôi một lời nhắc nhở quan trọng: rằng tôi có thể tìm thấy vẻ đẹp ở bất cứ nơi nào tôi muốn tìm kiếm nó.
Khi tìm hiểu sâu hơn về công việc của tôi với các loại thảo mộc, tôi đã khám phá ra nhiều điều về Mugwort làm tôi say mê cây này hơn nữa. Tôi phát hiện ra rằng đó là một loại cây được sử dụng từ xa xưa và được biết đến với cái tên Mater Herbarum - mẹ của tất cả các loại thảo mộc.
Mugwort được trân trọng xem mộ̣t cách thiêng liêng bởi các nét văn hóa khác nhau và được cho là lâu đời nhất của thực vật. Đặc biệt, nó được cho là một loại cây có khả năng bảo vệ con người. Nó đã từng được phổ biến như treo một nhánh cây Mugwort trên ngưỡng cửa - hoặc đốt nó như một nén nhang - để giữ cho bệnh tật và linh hồn ma quỷ ra khỏi nhà.
Tên thực vật của nó là Artemisia dùng để chỉ nữ thần Artemis, ám chỉ nguồn gốc thần thánh của nó. Được đặt theo tên nữ thần mặt trăng của sự sinh nở và hoang dã, Mugwort ngập tràn trong nhiều truyền thuyết dân gian về những đức tính chữa lành của nó.
Theo truyền thống, nó đã được xem như liên kết mạnh mẽ với mặt trăng và là một loại thảo mộc chính cho phụ nữ. Thuốc Artemisis Vulgaris đã được sử dụng để làm dịu cơn đau khi sinh nở cũng như chuột rút kinh nguyệt hàng tháng. Nó cũng có thể giúp điều chỉnh chu kỳ kinh nguyệt theo nhịp bình thường, theo chu kỳ. Nhà thảo dược học Matthew Wood nói rằng Mugwort sẽ khôi phục lại sức khoẻ của phụ nữ bị thương.
Các tác động của Mugwort sẽ làm cơ thể nóng lên và hơi kích thích. Vì vậy, nó giúp tăng sự lưu thông khắp cơ thể và loại bỏ máu ứ đọng (do đó nó được sử dụng cho chu kỳ kinh nguyệt). Trong y học cổ truyền Trung Quốc, một loài cây artemisia có liên quan được chế tạo thành moxa để sử dụng cho các khớp cứng và vùng lạnh, ứ đọng của cơ thể.
Đối với các đặc tính kích thích của nó, Mugwort nổi tiếng với khả năng truyền đạt những giấc mơ sống động và thúc đẩy thiền định sáng tạo. Nhiều người sẽ thấy rằng chỉ cần uống một tách trà Mugwort trước khi đi ngủ sẽ có tác dụng rõ rệt đối với giấc mơ của họ.
Tuy nhiên vì tính chất này, tránh Mugwort nếu bạn đang muốn có được một giấc ngủ sâu và phục hồi!
Tôi yêu những gì mà một trong những nhà văn thảo dược yêu thích của tôi, Judith Berger, đã nói về loại cây đặc biệt này. Cô nói rằng việc sử dụng thường xuyên Mugwort, tăng cường khả năng tiếp thu thông tin trực quan khi chúng ta bảo vệ khía cạnh sắc nét trong tương tác với thế giới phức tạp, đỉnh cao. Nói cách khác, Mugwort giúp chúng ta tăng cường trực giác của mình để điều hướng thực tế hàng ngày tốt hơn.
Mugwort có thể được thấy mọc ở những khu vực bị xáo trộn và dọc theo các con đường bất cứ nơi nào con người cư trú. Nếu bạn muốn thu hoạch cây để sử dụng cho mình , hãy nên tránh thu thập gần các con đường đầy xe cộ, hoặc trong các khu vực nơi đất có thể bị ô nhiễm.
Bó, kẹp lại thân cây để bạn dể thu hoạch một phần ba phía trên của cây. Thời điểm tốt nhất để thu thập Mugwort là ngay trước khi nụ hoa rất nhỏ của nó mở ra. Treo bó thân cây lộn ngược để phơi khô.
CÁCH SỬ DỤNG MUGWORT:
Sử dụng 1/2 đến 1 muỗng canh thảo mộc khô cho mỗi cốc nước nóng; để lâu ít nhất 10 phút. Uống trước khi đi ngủ để tăng giấc mơ.
Ngâm vào giấm để chiết xuất hàm lượng khoáng chất phong phú của nó (Mugwort có nhiều canxi và magiê)
Ngâm vào dầu để sử dụng cho các ứng dụng tại chỗ như một phương thuốc làm ấm, kích thích, cho các khớp lạnh hoặc bị chuột rút kinh nguyệt
Thận trọng: Là một chất kích thích tử cung và emmenogogue, Mugwort không nên được sử dụng trong khi mang thai.
TRÀ DREAM TRÀ
Ở đây, một loại trà đáng yêu mà tôi thích pha sau bữa tối để thư giãn trước giờ đi ngủ và giúp tôi dễ dàng bước vào thế giới mơ ước:
-1 phần linden
-1 phần chanh
-1 phần yến mạch
-1 phần Mugwort
- nhúm nhỏ của hoa oải hương
Ngâm lâu ít nhất 15 phút. Nhấm nháp một cách tỉnh táo và hít vào hơi trà, và xem, nếu bạn không có giấc ngủ sâu, thì sẽ có với những giấc mơ mà bạn nhớ vào ngày hôm sau.
Chú thích: Mugwort tên tiếng Việt là Ngãi Cứu.
*Bài thoáng dịch với sự phụ giúp của Google Translate
 từ bài viết trong Link:

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

NHỮNG CÂU CHUYỆN CŨ
Image may contain: sky, ocean, tree, cloud, outdoor, nature and water

Lời ngõ:
Quý thầy cô, các anh chị và các bạn thân mến,
Gần đây, thỉnh thoảng trò chuyện với cô Vân (phu nhân của thầy NHA), trong lúc bệnh dịch khắp nơi và đang ở giữa tháng tư đen, chúng tôi tình cờ nhắc đến những chuyện ở trại tị nạn...Dưới đây là một trong những câu chuyện của những ngày tháng đó...
Pulau Tengah


Năm 1979, sau mấy ngày đêm vượt biến với phương diện bán chính thức, tàu của chúng tôi gặp nạn và được một chiếc tàu khoang dầu rất lớn của người Anh đang đậu ở giữa biển khơi cứu giúp và đưa tất cả vào một hải đảo gần đó của Malaysia, đảo Pulau Tengah.
Rất khác với những gì tôi nghe nói về đảo Pulau Bidong, hải đảo Pulau Tengah tuy nhỏ nhưng khá đẹp. Người tị nạn ở đây sống rải rác ở hướng bắc và nam của đảo, còn ở giữa là Trung đảo, là nơi thông tin, liên lạc, cũng là nơi làm thủ tục, giấy tờ để đi định cư ở những quốc gia khác...lại còn có thuyền tàu vô ra để tiếp tế, viện trợ thức ăn, quần áo, đồ dùng từ những thành phố gần đó...Trung đảo khá đông đúc với vài quán ăn, cafe nho nhỏ và một thư viện.
Thư viện ?!..Đó là sự ngạc nhiên lẫn vui mừng của tôi khi lần đầu tiên nhìn thấy thư viện Pulau Tengah, một căn nhà bằng gỗ được xây dựng đơn sơ nhưng khá hữu dụng cho rất nhiều người, đã có thể đến đó để đọc sách hoặc trau dồi thêm khả năng Anh, Pháp ngữ của mình. Hơn một nửa phần của căn nhà gỗ nằm trên bãi cát trắng, được thiết kế như một khoảng hành lang rộng lớn, trên đó có những bàn ghế gỗ để vừa ngồi đọc sách vừa nghe tiếng sóng vỗ vào bờ, như một điệp khúc lúc vũ bão, mạnh mẽ rồi êm ái, nhẹ nhàng, hòa cùng với gió hiu hiu, thoảng nhẹ mùi hương rong biển..."Thế thì đỡ buồn trong những ngày chờ đợi rồi!", tôi tự nhủ như thế và sau đó ngày 2 lần, sáng trưa đến thư viện để đọc sách.
Vì là một đọc giả thường xuyên nên hầu như tất cả những người làm việc ở đó đều biết và nhớ mặt tôi. Họ đối với tôi rất vui vẻ, niềm nở và thường hay giới thiệu những quyển sách hay cho tôi đọc. Có lần, một anh làm việc ở đó nói với tôi:
- Có cuốn sách nầy hay lắm, nhưng chỉ có một quyển nên ngày nào cũng có người mượn ra, khi nào có, tôi sẽ cho biết.
Rồi những ngày tiếp theo đó, anh ấy cũng nói tương tự như thế. Tôi cảm thấy tò mò, liền hỏi:
- Vậy anh có biết bây giờ ai đang đọc sách đó không?
Nhìn theo hướng tay chỉ của anh là một thiếu nữ xinh đẹp, đang ngồi ở một góc bàn, tay cầm sách nhưng đôi mắt u buồn cứ đăm chiêu nhìn ra hướng biển khơi. Thấy lạ, tôi bước đến gần, hỏi nhỏ:
- Chị ơi, sách nầy có hay không?
Chị ấy quay lại nhìn tôi một lúc rồi lắc đầu nói:
- Tôi còn chưa thể đọc được hết những trang sách trong lòng thì làm sao có thể đọc đến quyển sách nầy được?
Tôi xúc động nhìn chị rồi từ từ ngồi xuống ghế đối diện, nhẹ nhàng nói:
- Vậy bây giờ chị cứ đọc hết "những trang sách" ấy đi, để rồi có thể đọc đến những quyển sách khác.
Chị ngạc nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi một lúc lâu..rồi lại nhìn ra biển...và sau đó quay lại, đôi hàng mi vừa dài vừa thẳng, khép xuống như muốn che giấu đi những giọt nước mắt long lanh...chị có vẻ ngập ngừng nhìn tôi như dò xét, xong lại nhìn ra biển...rồi không hiểu sao, từ từ nói chuyện cho tôi nghe...giọng run run đầy thương cảm, nhưng càng nói thì càng say sưa hơn...như chưa bao giờ từng được trút hết tâm tư của mình...Tôi say mê lắng nghe, lòng tràn đầy cảm xúc...
Mãi một lúc sau, chị đứng dậy nói:
- Ngày mai em có thể mượn quyển sách nầy rồi!
Xong chị trả sách, rời khỏi thư viện.
Tôi còn đang ngơ ngẩn cả người về câu chuyện kế, nên không kịp chào và hỏi tên của chị..."thôi thì ngày mai mình hỏi chị ấy vậy"
Nhưng rồi ngày mai và những ngày sau đó, cho đến lúc mấy tháng sau, tôi và gia đình rời khỏi đảo Pulau Tengah, tôi không có gặp lại chị ấy nữa...không biết có phải chị đã bỏ qua được những vương vấn trong lòng từ bấy lâu nay, hay là đã đi định cư? Cũng có thể là cả hai lý do đều đúng.
Mặc dù gặp gỡ rồi chia tay, rồi không bao giờ gặp lại nữa, là chuyện thường tình và là chuyện xảy ra hằng ngày ở Pulau Tengah, nhưng tôi cứ nghĩ mãi về câu chuyện của chị ấy và vẫn không hiểu tại sao chị lại kể cho tôi nghe? Suy nghĩ vẫn vơ, tôi đã làm một đoạn thơ ngắn.
Hỡi người chị chưa kịp biết tên, có lẽ chị kể cho tôi nghe, cũng như những lời thơ tôi viết ra đây là việc làm cho chúng ta thanh thản, thì bài thơ ngắn dưới đây để nhớ đến chị và cũng để nhớ đến những ai đã mất đi người yêu thương của mình.



LY BIỆT (1979)


Đã bao đêm rồi, anh biết không?
Vầng trăng nhung nhớ, ngẩn ngơ lòng!
Mây ngàn gió núi xa lồng lộng,
Ly biệt từ đây! Đợi với mong?
.....
Duyên tình ngày đó buổi chiều đông,
Anh nhìn em má chợt đỏ hồng
Ôm ấp thơ hoa vào gối mộng
Anh đi chinh chiến khắp núi sông.
.....
Một ngày nhiệm vụ anh đã xong!
Khóc thương ủ dột tóc rối bồng,
Không còn thơ anh trao trước cổng,
Đợi chờ, đợi mãi với hư không !

Tiền Ngọc Hương
05/30/2020
Facebooker Holly Tien

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2020

SÔNG GÀNH HÀO



Thời Pháp thuộc, dân Việt nếu không chịu được những áp bức của chúng thường phải tha phương cầu thực.
Ngày ấy có một gia đình sống trôi nổi trên ghe, lang bạt khắp sông rạch của đồng bằng Cữu Long Giang cũng không ngoại lệ. Rời quê là một làng nhỏ của Vĩnh Long, mái chèo đã khuấy qua khắp sông rạch của  những địa danh quen thuộc vùng Lục Tỉnh  như Long Toàn , Cái Bè, Đồng Tháp Mười, Chợ Mới, Ngã Bảy ....đến Năm Căn của Cà Mau, Gành Hào của Bạc Liêu trong nhiều năm tháng. Gia đình đó chính là ba, má của tôi.
Không may ba tôi mất sớm, má tôi gian khổ với cuộc sống khó khăn, trí nhớ hao mòn cho nên khi cần ngày sinh của tôi thì chỉ cho biết: "Năm 1940 không nhớ lúc nào, tôi đã chào đời tại Bạc Liêu".
Qua câu chuyện sống trôi nổi trên sông rạch ngày xưa má tôi kể lại và hai chi tiết đơn giản 1940 và Bạc Liêu tôi đã tự vẽ trong đầu biết bao nhiêu sinh hoạt vui buồn. Tôi đã từng thương mến những gì thuộc về Bạc Liêu trong đó là các câu chuyện như Công Tử Bạc Liêu là một, những ca khúc, nhất là ca khúc Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang.
Khi bắt gặp ca khúc này tôi đã tìm hiểu về tác giã Vũ Đức Sao Biển, được biết anh đã học tại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn, đã qua trường Sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức, bị "tù cải tạo" như tôi , là đồng môn ... ba lần, nên càng quý mến anh.
Đã thưởng thức say mê khi nghe Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang của nhiều ca sĩ trình bày, mỗi người mỗi vẻ đều làm say đắm hồn tôi, lúc đó tôi như đang rong thuyền trôi trên sông Gành Hào dưới trăng từ Cà Mau xuôi dòng hướng Đông đến Gành Hào Bạc Liêu và ra biển.
Tin Vũ Đức Sao Biển qua đời, đột ngột với tôi vì không biết anh bị ung thư vòm họng đã hai năm, khiến tôi chới với buồn.
Tôi tự cảm thấy cần viết một cái gì liên quan đến anh như một lời tiển biệt, cầu nguyện cho hương linh anh bình an nơi cõi vĩnh hằng.

Anh Tú
May 23, 2020

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2020

CỬA TIM
gianglongdl uploaded this image to 'Hoa Pensee'. See the album on ...

Bất ngờ nhận được quà anh tặng
 Cánh hoa ươm mộng ngát yêu thương
Cuối đầu bối rối em im lặng
Ngơ ngẩn hồn tình lạ... vấn vương.

Có phải chọn tim mà gỏ cửa?
Thật lòng hay chỉ chuyện đùa chơi?
Ơn quà món nợ lời... chưa ngõ
Nếu giởn đùa em hận suốt đời.

Chiều đi sáng đến mong cùng đợi
Mong gì ? Không biết! Hỏi ai đây?
Có lẽ nắng mai vờn tóc, má?
Êm ái vòng tay ai ngất ngây?

 Anh Tú
May 14, 2020


Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020

NHẠC SĨ VŨ ĐỨC SAO BIỂN ĐÃ RA NGƯỜI THIÊN CỔ


Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển tên là Võ Hợi, sinh ngày 12 Tháng Hai, 1947 tại Tam Kỳ, Quảng Nam.
Năm 18 tuổi, nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển học Đại Học Sư Phạm Sài Gòn, tốt nghiệp ngành văn ra trường về Bạc Liêu dạy học.
Năm 1968 ông bắt đầu viết nhạc nhưng chỉ là nghề tay trái.
Năm 1970 bị động viên vào trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức ông ra trường thì được biệt phái dạy học lại tại nhiệm sở cũ.
Sau năm 1975 ông bị bắt đi “cải tạo” thời gian ngắn vì là “sĩ quan biệt phái.”
Sau khi được trả tự do, ông quay về Sài Gòn xin đi dạy học lại ở Nhà Bè, rồi nhờ người quen đưa trở lại nghề báo;

Là nhà giáo, nhạc sĩ sáng tác , Vũ Đức Sao Biển còn là nhà văn, nhà báo với nhiều bút danh khác như Đồ Bì, Đinh Ba, Mạc Đại. Ông là tác giả nhiều sách gồm biên khảo, tiểu phẩm trào phúng, tiểu thuyết, bút ký…

Các ca  khúc nổi tiếng của ông như :
-Thu Hát Cho Người nổi tiếng nhất do danh ca Lệ Thu trình bày.
-Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang
-Điệu Buồn Phương Nam
-Đau Xót Lý Chim Quyên
-Trên Đồi Xưa

Ông bị bịnh ung thư vòm họng.
Giữa tháng Mười, 2019, ông nhập viện vì bệnh tình trở nặng nhưng sau đó vượt qua được.
Vào Xuân 2020, với bút danh Đồ Bì bình luận về chuyện kiếm hiệp Kim Dungông vẫn còn xuất hiện trên nhiều báo, tạp chí, giai phẩm .
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển đã qua đời lúc 23 giờ 25 phút ngày 6 Tháng Năm, 2020 tại tư gia ở Sài Gòn sau hai năm chống chọi với ung thư, thọ 73 tuổi. Ông được an táng tại Hoa Viên Nghĩa Trang Bình Dương vào lúc 6 giờ 30 phút sáng 10 Tháng Năm, 2020.

Trích từ Internet.

VIỆT NAM

Hai tiếng nói
thân thương mật ngọt
tôi thuộc lòng
từ thuở mẹ bồng tay.
Quê hương tôi
một dãy non sông dài
gìn giữ nước
ông cha rền một cõi.

Tôi từng đứng dưới mặt trời chói lọi
hát vang bài ca chiến thắng vinh quang
“Bạch Đằng Giang” một thuở huy hoàng
quân xâm lược mấy phen hồn khiếp vía

Lê Lợi đó, đất Lam Sơn khởi nghĩa
vị anh hùng áo vải sử vàng bia
gương Quang Trung oai dũng vẫn còn kia
và muôn thuở lưu truyền qua sử sách

Quê tôi đó bao anh hùng hiển hách
đã vì dân vì nước chống xâm lăng
tuy gian lao nghèo khó nhọc nhằn
nhưng khí phách và yêu thương không thiếu

Anh nghĩ gì một khi anh đã hiểu
quê hương tôi bao kiếp chịu đọa đày
từ xa xưa cho đến tháng năm này
tim nhân ái vẫn đong đầy bất khuất

Tuy xa xứ nhưng trong tôi tiềm thức
vẫn là người dân Việt mãi muôn năm
vẫn từng đêm thao thức nhớ âm thầm
và kiêu hãnh vì tôi là người Việt.

Thủy Trang

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2020


CẢNH XUÂN
1. BÀI THƠ GỐC.


Ta mến cảnh Xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

2. ĐỌC NGƯỢC BÀI GỐC/ ĐỌC NGƯỢC TỪ DƯỚI LÊN.


Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

3. BỎ 2 CHỮ ĐẦU MỖI CÂU TRONG BÀI GỐC sẽ có một bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng.

Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười.

4. BỎ 2 CHỮ CUỐI MỖI CÂU TRONG BÀI GỐC/ ĐỌC NGƯỢC TỪ DƯỚI LÊN sẽ được bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng.


Mắt ai bóng thướt tha
Đàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta.

5. BỎ 3 CHỮ CUỐI MỖI CÂU TRONG BÀI GỐC.

Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai.

6. BỎ 3 CHỮ ĐẦU MỖI CÂU TRONG BÀI GỐC/ ĐỌC NGƯỢC TỪ DƯỚI LÊN.


Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân.

7. BỎ 4 CHỮ ĐẦU MỖI CÂU TRONG BÀI GỐC.

Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Đàn trầm bổng
Mắt mỉm cười.

8. BỎ 4 CHỮ CUỐI MỖI CÂU TRONG BÀI GỐC/ ĐỌC NGƯỢC TỪ DƯỚI LÊN/


Bóng thướt tha
Tiếng ngân xa
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta.

Sưu tầm trên Internet.