Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

TỪ VÙNG NHỚ PHƯƠNG THÀNH*



VỀ THĂM BÁT NHÃ

Tôi đứng trên đồi Bát Nhã trông,
Trời cao, mây trắng ,nhẹ mênh mông.
Hoang vu, thổn thức, ve rền rĩ,
Đâu tá người xưa, xốn nỗi lòng.
Một thuở bi hùng lưu nhớ mãi,
Ngàn năm ngọn cỏ có buồn không *
Chuông chùa vẳng tiếng, tâm xao động,
Gẫm nghĩ suy hoài, một chữ Không.

Trần Văn Dõng

(*Lấy ý một câu thơ của ai đó).
*Liên quan tác gĩa và blogger

BÉ 3 TUỔI NHẢY RẤT HAY.

TÔI VẪN LÀ TÔI

…Rồi một ngày nào tôi bỏ xứ
Ngậm ngùi từ biệt những người thân
Và âm thầm nhớ trong hương mộng
Mà chẳng bao giờ gặp cố nhân…

Phong Tâm
1972



TÔI VẪN LÀ TÔI

Tôi vẫn đi trong bóng cuộc đời
Trong hồn tôi, hồn của tôi thôi!
Bên đời lặng lẽ, đời lặng lẽ…
Tôi bước âm thầm trên bước tôi.
Tôi vẫn là tôi. Tôi của tôi
(Như-hồi-thơ-dại-ngủ-ăn-chơi)
Chưa từng biết giận hờn mưa nắng
Trước bến sông chiều, bóng lá rơi…
Tôi lạc đường xa, lạc đường xa…
Dẫu quen, gắng lạ bóng người qua!
Cúi đầu – Lơ đãng – Mong đừng nhớ…
Quên tiếng chim muông, khói bếp nhà.
Tôi sẽ là cây cuối nẽo buồn
Trơ cành rũ lá đọng hoa sương
Rơi từng mảnh vụn làm phân đất
Chơi với côn trùng thương mến thương!

Phong Tâm
29.03.2014