Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

BÌNH-MINH QUÊ HƯƠNG TÔI
(Thân tặng chị Ngọc Gõ và bé Ngọc Mai)


Đây BÌNH-MINH quê-hương tôi thơ mộng
Nằm xuôi theo bờ nước HẬU-GIANG,
Du khách ơi, xin nhớ ghé thuyền sang,
Viếng đôi phút để nghe lòng lưu luyến.
Khách ơi! Khách sẽ thấy:

Xứ BÌNH không rộn-rịp,
Dân BÌNH không kiêu-sa
Nhưng xứ BÌNH luôn kiều mị, thướt tha
Bên hàng dừa xanh chạy dài ven bờ ranh THÀNH-LỢI.

Rồi mỗi độ thu về, chiều thu nhạt nắng
Dưới dòng sông hờ hững nước êm trôi
Thập thoáng bóng con thuyền từ bên kia xóm vắng
Nhẹ mái chèo xuôi sóng lướt sang sông
Khách ơi! Xin chớ chạnh lòng
Mời khách xuống thuyền,
cô lái đò sẽ đưa khách sang MỸ-HÒA thôn thưởng ngoạn...

MỸ-HÒA  thôn có ruộng đồng bát-ngát,
Có khói lam mờ ôm ấp mái tranh sơ,
Có vầng trăng quê soi bóng nước lững lờ,
Có cô thôn nữ hương sắc mặn mà,
Thật duyên dáng bên chiếc áo mang màu phù sa trắng đục.
Cô thẹn thùng đứng sau xóm trúc,
Đưa giọng buồn gởi đến khách phương xa...

"Hò … hơ … khách ở phương nào?
Có hay quê mẹ phủ màu chiến chinh.
Ngày mai non nước thanh bình,
Người về nối lại ân tình năm xưa".

***
Này khách nhé , nhớ qua con đường ÁO TRẮNG,
Xin dừng chân thăm viếng mái trường BÌNH,
Nơi đây có hàng dương cao vút tận trời xanh,
Có đàn sáo nhỏ nhởn-nhơ giữa tuổi đời trinh trắng.
Hay khách cuối đầu yên lặng
Lắng nghe tiếng chuông gợi sầu từ ngôi cổ tự LONG-AN.
Chuông ngân vang hồn khách sẽ mơ màng,
Như lạc giữa thiên đàng đầy mộng mị.

Kìa, khách hãy nhìn xem:
Dưới làn hương nghi ngút,
Những người con Phật ngoan lành
Đang cuối đầu khấn nguyện
Cho đất nước thanh-bình...

***
Du khách hởi,
Khi gió Đông về lành lạnh hơi sương,
Xin người trở lại nơi đây sưởi ấm lòng qua những lời ru dịu ngọt,
Lời ru thoát ra từ đáy lòng, như bao người mẹ VIỆT
Người mẹ xứ BÌNH yêu quê hương tha thiết
Nên từng chiều luôn khuyên nhủ đứa con thơ...

"Con của mẹ ơi!
Tuổi trẻ nơi con phải mang nhiều hy-vọng,
Rưới lên vùng khô sỏi của quê-hương.
Khi lớn lên con nhớ lấy tình thương,
Lấy chí dũng, lấy kiên cường bất khuất.

Con có nghe chăng ?
Tiếng hờn than từ lòng mảnh đất
đang thét gào: Hởi, những người da vàng máu đỏ
Xin ngừng tay chớ chém giết nhau chi.

Con có thấy chăng?
Vạn người dân yêu nước,
Bước ra đi thề quyết hy-sinh,
Đem máu xương mong đổi lấy thanh-bình,
Cho nước VIỆT một trời vang tiếng nhạc.

Con thơ ơi!
Hai mươi năm rồi mẹ ôm niềm khao khát
Mong một ngày non nước hết binh đao
Hơn hai mươi năm mẹ thương xót, nghẹn ngào
Cho số kiếp đọa đày, cho điêu tàn đổ vỡ...

Lời ru dứt, người mẹ hiền cuối mặt,
Hôn con thơ dòng nước mắt tuông rơi.
Ôi, ngậm ngùi chua xót quá đi thôi,
Khách có thương không, người mẹ VIỆT-NAM nghìn đời đau khổ...

Lặng lẽ hoàng-hôn xuống,
Nương trên mấy hàng cau,
Văng vẳng xa xa tiếng tiêu sầu vọng lại,
Thật não nùng qua âm điệu ly tao,
Khách lắng nghe lòng có xuyến xao, 
Và có biết đấy là tiếng lòng của người dân SONG-PHÚ.

Bao mùa ủ-rủ lệ xót xa,
Thương đứa con thơ vừa ngã gục hôm qua,
Bởi trái đạn vô tình rơi sâu giữa lòng lớp học
Dòng máu đỏ loang đầy trên nền gạch
Chan hòa chung màu mực tím dở dang.
Ôi...ôi, đôi tay ngà ngọc hôm nào,
Thường nắn-nót nét quê-hương kiều diễm.
Nay nằm phơi trên hàng rào gai kẻm ,
Trước cổng trường bên trang sách tả tơi.
Đôi mắt nai tơ nhắm nghiền mãi mãi ,
Không còn lóng lánh nét tinh anh.

***
Thôi khách ơi! dừng nơi đây nhé,
Hẹn mai sau khi binh lửa hết lan tràn,
Nắng mới chan hòa trên vạn nẻo quan san,
Khách trở lại, quê tôi xin hiến dâng trọn vẹn
những gì thơ mộng nhất,
Quê hương tôi, đây xứ BÌNH,
Tuy nghèo nhưng vẫn đậm tình thiết tha.
Ngày mai khách có chia xa,
Nhớ ghi đôi nét gấm hoa vào lòng...

Đơn Phương ĐỒNG THANH THỦY
mười một a một
Giải nhất thơ Đệ II cấp.
Giai Phẩm Ắt Mão 1975
Trung Học Bình-Minh Vĩnh-Long