2013/10/05


*Hai bạn thân sống khác nhau châu lục
Thường vui cợt đùa nhau lúc thảnh thơi
Mỗi lần cà phê thân ái thư mời
Nên cảm hứng viết bài thơ tưởng tượng*



LY CÀ PHÊ SÁNG-TỐI*

Mỗi ngày về… khi chào đón nắng mai
Ly café… em muốn biến thành hai
Một…gởi anh yêu nửa vòng trái đất
Lời ngọt ngào mời… anh có ngất ngây?

Em...sáng tinh sương,
Anh…nhuốm hoàng hôn.
Tâm tình này!
Ôi! Xao xuyến tâm hồn.
Café thơm đưa anh vào giấc ngủ
Với bóng hình em thành mộng chập chờn!

ANH TÚ
May 30, 2012


2013/10/03

MỘT TRƯA HÈ

Trưa hạ trời Sài Gòn nắng cháy
Gác trọ lửa thiêu chợt nhớ nàng.
Muốn đến thăm nhưng lòng áy náy
Ngốc nghếch này em sẽ ngỡ ngàng?


Trên lối đạp xe qua chốn ấy
Có mấy hàng cây hiểu nỗi lòng
Như mĩm cười… rung rinh cánh lá
Bởi vài cơn gió thoảng trưa nồng!

Ngần ngại đưa tay ra gõ cửa
Đón khách khi say ngủ giấc trưa
Ly chanh đá dịu anh cơn khát
Tình si đến thế mấy ai vừa?

Dĩ vãng giờ đây khi nhớ lại
Bên phía trời kia người biết không:
Anh muốn vượt qua vùng biển rộng
Tìm đến em bày giải nỗi lòng!


Anh Tú


GIÓ LỘNG PHI TRƯỜNG


Nỗi lòng kẻ ở người đi
Tại sao lại khổ sầu vì người dưng
Quê-hương bỏ lại sau lưng
Có mang kỷ-niệm theo từng bước đi?


Những lần thư-viện học thi
Th
ân tình trao đổi những gì nhớ không?
………………………………
Giảng-đường Khoa-Học mênh mông
Thay nhau giữ chỗ để không c
ách rời.


Tan trường sóng bước rong chơi
Cộng-Hòa 
đại-lộ gió vờn tóc bay

Cùng nhau ước chuyện tương-lai
Chen lời tha-thiết cho dày mến thương.

Một chiều gió lộng phi-trường
Đường mây mang bạn viễn-phương xây đời.
Ráng chiều vàng úa chân trời
Cánh chim dần khuất, rã rời ước mơ.

Có người ở lại ngẩn-ngơ
Tình vu v
ơ chớm thẩn-thờ chia tay.

Bên trời người hởi có hay?
Bao giờ bạn nh tháng ngày tóc xanh?

Anh Tú

*Về một kỷ-niệm 1963, thời sinh-viên.
VUI VỚI VẾT ĐAU?

Khi nào còn có trăng sao
Em còn nhắc chuyện ngày nao chúng mình.
Dù không duyên nợ ba sinh
Một giây ân ái là nghìn nhớ thương.
Ngàn năm còn đọng dư hương
Ngọt ngào cay đắng tơ vương sáng chiều.
Lá vàng làm đẹp Thu yêu
Giận hờn tan vỡ càng nhiều nhớ nhau.
Em vui với những vết đau
Với tim rỉ máu với màu trắng đen!

AT
17/9/2012
(CL)
ANH?

Anh là gì ? Làm đời em chao đảo
Là gió mây làm mưa bảo cuộc đời
Làm cánh lá hoa rơi rụng tơi bời
Mỗi lần lướt qua miền quê êm ả?

Anh cũng là khói hoàng hôn thôn dã
Thoáng hương thơm mùi rạ quê hương.
Ánh mắt nụ cười lời nói yêu thương
Rót mật ngọt vào tim em bé bõng.

Anh chính là nhịp đu đưa của võng
Dưới những bóng xoài bóng mận bóng dừa
Là ca dao ru thiêm thiếp giấc trưa
Cho hạnh phúc mộng mơ đời con gái.

Anh là dòng sông cho thuyền xuôi mái
Những đêm rằm lấp lánh ánh trăng,
Chở những ước mơ chú Cuội chị Hằng
Của trai gái trong làng tràn nhựa sống.

Anh chính là những anh hùng lương đống
Dâng máu xương cho Tổ Quốc thân yêu.
Em mến thương anh không biết bao nhiêu
Anh luôn còn đó và còn mãi mãi.

Như sống lại từ khoảng đời thơ dại
Đến hôm nay khi mái tóc điểm sương.
Hoài niệm về anh hoài niệm quê hương
Là hành trang của đời em muôn thuở.

Anh Tú


HẠNH PHÚC MONG CHỜ

Cám ơn hạnh phúc mong chờ
Cho tôi giây phút mộng mơ tuyệt vời.
Tỉnh mộng hồn còn chơi vơi
Nửa say nửa tỉnh cuộc đời đẹp sao.

Bạn thơ cách trở non cao
Sông dài biển rộng nhưng nào thấy xa
Trao nhau vần điệu mượt mà
Nhớ về trường cũ, quê nhà, tình thân.

Lời thơ cảm thấy thật gần
Bạn, thầy thương mến hiện dần hôm nay.
Vắng thơ dù chỉ một ngày
Lòng nôn nóng nhớ, ai hoài chờ trông.

Trời xanh đẹp dáng mây hồng…
Cám ơn hạnh phúc chờ mong thơ người.
Cuộc đời mãi mãi xanh tươi
Nếu lòng mở rộng tình người cùng nhau.

Anh Tú
February 7, 2012


GẶP LẠI              

Hai người nam bắc buồn chia cách
Mỗi ngày mang nỗi nhớ mênh mông
Đếm thầm từng bước chân cô lẻ
Nghe sầu rơi tí tách trong lòng!

Vào một mùa đông đầy tuyết trắng
Vượt đường ngàn dặm đêm ba mươi
Khi nhà thờ vọng chuông đêm vắng
Tay bắt mừng vui nơi xứ người.

Vĩnh viễn ngỡ rằng không gặp lại
Từ chia tay bịn rịn quê nhà
Thỏa dạ dù bên nhau phút chốc
Rồi buồn… mai sáng lại rời xa!


Anh Tú 
December 30, 2011

NÓI VỚI DÒNG SÔNG

Con sông nhỏ mang tình sông Cửu
Và tình em lao lách tim anh
Ngọt làm sao nước tình quê mẹ
Thế mà anh xa cách sao đành.

Lòng tự hỏi ai gây nông nổi
Câu trả lời là lỗi tại anh
Thiếu bản lỉnh vượt gian vượt khó
Để giờ đây trách cứ trời xanh.

Thẩn thờ! Anh xốn xang ray rứt
Khi "nhỏ” yêu nhắc kỷ niệm xưa
Gởi gió mây: Lời anh xin lỗi
Hả lòng em: Cứ trách cho vừa.

Nắng đông thưa lọt qua khe cửa
Thời gian dài gọt dũa đời nhau
Đành hẹn em lại kiếp sau
Quyết lòng ta sẽ trọn trao đời mình. 

Anh Tú
December 20, 2011
*NỖI NHỚ KHÔNG PHAI

Chiều mùa đông “mặt trời đi ngủ sớm” 
Cảnh vật đìu hiu khi nắng chết rồi 
Ngoài song cửa sương đêm vừa mới chớm 

Trong tâm tư hoài niệm chợt lên ngôi. 

Ngày tháng trôi không xóa mờ hình bóng 
Sự chia phôi càng nung nấu tình thương 
“Nhỏ” ngày xưa vẫn ngự trong tâm tưởng 
Tình yêu em càng bền tợ kim cương. 

Nhớ mái tóc thề vương vương má thắm 
Gió bình minh thơm hơi thở của ai 
Sau “Nhỏ” : hàn sinh si tình say ngắm 
Hồn buâng khuâng mơ mộng chuyện ngày mai. 

Chuyện tuổi ô mai của thời con gái 
“Nghề làm cái đuôi” của thuở con trai 
Khắc khảm vào tim từng giây lãng mạn 
Tình yêu học trò nỗi nhớ không phai.

Anh Tú
December 12, 2011
ẤM LÒNG

Thư em đến khi mùa đông vừa đến 
Gió giao mùa thổi rụng lá cuối cùng 
Thân anh lạnh nhưng tim côi ấm cúng 
Vì thơ em mang đầy ấp thủy chung. 

Từng con chữ là lửa tình nhen nhúm 
Nỗi hoài mơ một cơ hội trùng phùng 
Dù thời gian có xoáy mòn thân xác 
Nhưng tình ta như sông núi chập chùng. 

Muốn biết sau nhà em dòng sông Cửu 
Nước vẫn trong, đôi tháng chở phù sa? 
Những chiều buông trên thành Cầu Cái Cá 
Em vẫn còn đứng dõi mắt trời xa? 

Hàng me xanh trước nhà còn xanh lá 
Hay mõi mòn gục ngã bởi thời gian? 
Nguyễn Trường T̉ộ con đường tình ngày cũ 
Còn dấu chân của đôi bạn lang thang? 

Em thấy đó anh làm sao quên được 
Những tháng ngày xưa đầm ấm bên nhau 
Anh hứa sẽ yêu em không một kiếp 
Mà luôn luôn mãi mãi đến nghìn sau.


Anh Tú
November 27, 2011

2013/10/02

CHUYỆN XƯA

Mỗi độ thu về nhớ chuyện xưa: 

Âu yếm lời em chợt thớt thưa 
Làm giọt nắng chiều buồn héo hắt.
Não nùng rã rích tiếng đêm mưa. 



Tình chớm bao giờ cũng chứa chan 
Chốc lát xa nhau nhớ ngút ngàn 
Cùng nhau dệt biết bao nhiêu mộng 
Nếu phụ lòng nhau mắt lệ loang! 

Bổng ngỡ ngàng thay chuyện lỡ làng 
Hai đứa ai gây chuyện vỡ tan? 
Chim đang bay bổng sao xuôi cánh? 
Như chuyện tình ta chợt trái ngang! 

Đành thôi! Gặm nhắm phai tàn 
Mỗi Thu là mỗi muôn ngàn nhớ nhung! 


Anh Tú 
11/18/11

2013/10/01

TÌNH TÀN THU

Em xinh như chiếc lá
Vẫn sắc màu cuối thu
Rực rỡ khi chiều tím
Đùa với gió vi vu.

Anh muốn là cơn gió
Lảng đảng vào cuối thu
Vuốt ve từng chiếc lá
Run rinh trong sương mù.

Anh....
Mơ đất trời êm ả
Để cuộc đời nên thơ
Cho tình nhân nhung nhớ
Hạnh phúc cùng ngu ngơ.

Xin trời đừng dứt nắng
Gió về từ biển khơi
Gió/ lá tình vật vã
Lá luyến cành không rơi.

Anh Tú
Nov 9,2011


TRONG GÓC TIM TÔI

Mang tình hoài hương lênh đênh xứ lạ
Nhìn trăng thu chợt nhớ chuyện ngày xa
Thuở bé thơ quấn quýt với mẹ cha
Thuở sông nhỏ ngược xuôi xuồng ba lá.

Xuồng ba lá ngày nay còn: chuyện lạ
Bơi bằng dầm chuyện cổ tích phải không?
Hoa mua tím nay còn hay mất dấu
Chỉ ai yêu hoa ghi ảnh trong lòng?

Đi học bên kia sông xuồng đưa rước
Hái hoa mua làm quà biếu cho em
Em e lệ cài hoa lên mái tóc
Liếc nhìn anh: “Em đẹp? Hãy nhìn xem!”

Em thôn nữ luôn đơn sơ mộc mạc
Xuồng quê mùa mang hồn nước phù sa
Hoa tím dại luôn ngự trị hồn ta
Dù còn mất người với ta vĩnh cửu!

Anh Tú
Nov 7, 2011


XUỒNG XƯA

Dòng sông nhỏ với đôi bờ dừa nước
Cuộc đời tôi xuôi ngược nước lớn ròng
Làm bạn cóc kèn, ô rô, rau mác
Vui ruộng đồng theo ngày tháng thong dong.

Xuồng ba lá là thuyền tình tôi đó
Dành cho người thương neo bến sông
Sáng mong chim quyên hót mừng ngày mới
Chiều trông bìm bịp tin nước lớn/ròng.

Sông lăn tăn sóng khi luồng gió thoảng
Xuồng lắc lư vì gỏ nhịp tôi ca
Hoa mua dại trải thảm đầy trước m
ũi
Chờ người trăm năm chân ngọc gót ngà.

Người đã đến vào một ngày nắng hạ
Em đơn sơ như cánh áo bà ba
Thương thương lắm chiếc xuồng ba lá
Tình quê hương đầy ắp những mùa qua.

Anh Tú

2013/09/29


*MONG MANH

Haiku:

Lá xanh lìa cành
Sương vương hạt lệ
Mong manh!

Lục bát:

Lá xanh sao vội lìa cành
Lăn lóc dướì đất: Sao đành lá ơi!
Đêm qua có giọt sương rơi
Khóc thương chiếc lá có đời mong manh!

Anh Tú (NHA)
August 9, 2013

2013/09/28

*CHIỀU MỘT MÌNH

Ngu ngơ vài chiếc lá vàng
Chập chờn nương gió xa ngàn bay qua
Chiều tà mây khói nhạt nhòa
Tâm tư xao xuyến chan hòa nh thương
Chậm chân dừng lại bên đường
Ngắm cụm hoa cúc màu vương nồng nàn
Đằng kia thơ thẩn đôi ngang
Nơi đây có kẻ lang thang một mình.

Anh Tú
Thu 2013
September 28, 2013

2013/09/07

*PHƯƠNG THÀNH NỖI NHỚ

-Con có gia-đình chưa?

-Dạ thưa thầy chưa ạ.
-Vậy thì chọn nhiệm-sở nào cũng được mà, chọn…xa xa cho phỉ chí trai đi con.
Đó là những lời trao đổi giữa thầy Viện-Trưởng Viện Đại-Học Sài- Gòn, Giáo-sư Trần Quang Đệ, với tôi khi thầy chủ-trì buổi chọn nhiệm-sở của nhóm “thầy giáo mới ra trường” năm 1965 lúc thấy tôi chần chừ mãi trước bảng ghi nhiệm-sở mà không chọn …
Bởi thứ hạng thấp nên tới phiên tôi còn những nơi gần cũng như xa nhưng với giao-thông rất khó-khăn, nguy-hiểm vì dạo đó chiến-sự cũng đã khá sôi động. Lời khích tướng của thầy Viện-Trưởng làm tôi nổi máu giang-hồ, liền viết ngay tên một trường ở miền biên- giới Việt Miên lên giấy chọn.
Tới ngày khăn gói lên đường đến một nơi nghe tiếng nhưng chưa một lần thăm viếng, háo hức vào đời lẫn với sự lo lắng bước đường xa xôi lạ lẫm hiểm-nguy pha trộn thành một cảm-xúc là lạ hấp-dẩn.
Đoạn đường xe Cần-Thơ/ Rạch-Giá lần đầu đi qua, dù bên đường cũng chỉ là những cánh đồng lúa bạt ngàn, những chợ làng nho nhỏ, những nhà lá nghèo nàn hoặc mái ngói nhưng đơn-sơ mộc mạc, những đoạn sông rạch với lục bình trôi ghe xuồng xuôi ngược…mà tôi vẫn thấy như mình du-lịch ở một vùng đất mới.
Phải qua đêm ở phố-thị Rạch-Giá hôm sau mới tiếp tục được cuộc hành-trình. Ngủ khách-sạn, ăn cơm tiệm, hỏi thăm đường đi nước bước cho ngày hôm sau.
Khách-sạn, cơm tiệm một mình….tự-nhiên mình cảm thấy mình đã là người lớn; tôi còn tưởng tượng mai mốt đây sẽ đứng trên bụt gổ trước mặt một đám học trò và bọn chúng cúm núm một thưa thầy, hai cũng thưa thầy nữa kìa…
Sáng tinh sương tôi đã đến bến tàu Rạch-Giá/ Kiên-Lương với mớ hành-trang chỉ là sách vở, đôi bộ quần áo, gói xôi vị cho điểm tâm, hai ổ bánh mì thịt cho buổi trưa và chiều cùng hai, ba tờ nhật báo, tuần báo. Vì đoạn đường này chừng hơn sáu mươi cây số mà tàu đò đưa khách, thường ghé rước hoặc thả khách nên chạy đã chậm còn chậm thêm. Do đó, khách đi đường xa thường mướn cái võng  nằm nghỉ thì được thoải mái hơn. Tôi chọn một cái võng giữa tàu để tránh bớt khách lên xuống. Lần đầu tiên đi tàu kiểu này nên cũng thú-vị; treo mình “ tòn ten” ngắm cảnh lạ đường xa, nghiền ngẫm mấy tờ báo, rồi chìm vào giấc ngủ …chập chờn.
Thuở ấy tuyến đường bộ Rạch-Giá / Hà-Tiên dài khoảng chín mươi chín cây số, nếu tôi không lầm, gập ghềnh lổ hang, sỏi đá …với những cây cầu cũ kỹ. Bên cạnh đó vì chiến-tranh nên đường bộ không an-toàn. Xe hơi chỉ chạy một đoạn ngắn từ Rạch-Giá chứ không chạy suốt đến Kiên-Lương, Hà-Tiên. Vì lẽ đó phương-tiện giao-thông chính là đường sông. Những khách buôn bán, nông-dân, phụ-nữ hoặc trẻ con, người già thường đi suốt tuyến đường tàu nhưng những thanh-niên, hoặc ai có làm việc cho chánh-quyền đương-thời thì chỉ đi đoạn đường Rạch-Giá/ Kiên-Lương (hoặc ngược lại), còn đoạn Kiên-Lương / Hà-Tiên thì lên đường bộ đi bằng xe Lam, nhanh và an-toàn hơn.


Kênh đào Rạch Giá - Hà Tiên

Ngủ rồi thức. Ăn, đọc báo rồi ngủ. Cuối cùng tàu cũng đến trạm Kiên-Lương, nơi có nhà máy xi-măng tân-tiến của Nam Việt-Nam, khai-thác núi đá vôi vùng này, cung-cấp xi-măng cho cả nước và hình như có xuất-cảng nữa. Quận Kiên-Lương trẻ tuổi với nhà máy xi-măng đang phát-triển nên nhà cửa, quán xá khá khang-trang so với những quận nghèo nàn khác lúc bấy giờ. Nhìn những ngọn núi đá vôi (không cao to), nhìn khu nhà máy xi-măng độ sộ với những ống khói nhả khói mịt mù (ngày đêm), một niềm vui bất chợt đến vì sự tiến-bộ về nền công-nghiệp của nước nhà. Ước mong chiến-tranh đừng lan đến nơi này…
Xe Lam lên đèo xuống dốc trên con đường đất đỏ dài cở ba mươi cây số, làm tung lên những làn bụi đỏ phía sau, chạy dọc theo mé biển đưa tôi đến quận Hà-Tiên tịch-mịch, cổ-kính. Bên trái là biển thuộc vịnh Thái-Lan lần đầu nhìn tận mắt, bên mặt là rừng thưa lai rai mái nhà lá đơn-sơ, thỉnh thoảng gặp vài người dân quê mộc mạc đi chân đất bên đường, vùng đất mới với cảnh, người mới làm nao nao lòng khiến tình thương quê-hương trong tôi dạt dào hơn. Bãi biển Thuận-Yên sóng vỗ nhè nhẹ nằm bên trái con đường với hàng dừa xanh tươi bên mặt dưới chân núi Tô-Châu đã tới có nghĩa là đôi phút nữa Hà-Tiên sẽ hiện ra trước mặt tôi.
Chiều đã xuống, từ bến đò Tô-Châu tò mò háo hức ngắm nhìn Hà-Tiên nằm im lìm bên kia sông, đoạn sông ngắn nối vịnh Thái-Lan và hồ Đông-Hồ,  tôi đang thở vào ra không-khí lạ như có pha mùi muối và cá của biển, tôi đang cảm nhận mùi đất quê-hương nồng-nàn mùi lá rừng, khai-phá bởi ngài Mạc Cửu; vùng đất mới mà tôi sẽ lăn lốc sống vài năm lúc mới ra trường. Không-gian này, thời-gian ấy đã hằn dấu sâu sắc trong đời tôi và tôi đã mang chúng theo mãi bên mình từ dạo ấy đến nay.


PHƯƠNG-THÀNH NỖI NHỚ

Phương-Thành ơi! chợt nhớ em da diết
Mấy mươi năm rồi cách biệt xa xôi
Bao kỷ-niệm thân-thương còn lưu giử
Tên ngọt ngào anh từng nhẩm không thôi.

Đò máy, nằm võng tìm em một thuở
Qua dốc đồi xe “lam” đến Thuận-Yên
Hàng dừa xanh lá rạt rào gió biển
Đưa chân anh ngơ ngẩn đến Hà-Tiên.

Bến Tô-Châu một chiều vàng nắng nhạt
Gió Đông Hồ vờn nước mặn Thái-Bình
Cửa sông nối hồ thơ và biển cả
Dừng chân anh chờ cô lái đò xinh.

Chạm thân em - dạt dào bao cảm xúc-
Thị-trấn đơn côi trấn ải biên-cương
Anh chọn cho lần đầu tiên dấn bước
Vào đời, như tàu thám-hiểm đại-dương.

Sạp báo Minh Xuân, Đại-Tân khách-sạn
Không ngỡ ngàng mà lại rất thân tình
Hiếu khách những chị/ anh/ em biên-giới
Xao động lòng, tim mở đón tình xinh.

Ngôi trường nhỏ nhắn, bạn bè mới gặp
Như là nhà, êm ái những vòng tay
Mai sẽ gặp những học-sinh mộc mạc
Nở nụ cười rạng rỡ đón ngày mai.

Đường Bạch-Đằng nơi đầu tiên ở trọ
Nơi thứ hai , ngỏ Nhật-Tảo thân thương
Ơn nghĩa ấy ghi sâu trong tâm-tưởng
Thời-gian qua nhưng tình vẫn còn vương.

Sau lớp học: Bải Nò , lăng Mạc Cửu
Lang-thang viếng thăm thập cảnh Hà-Tiên
Thương ánh điện (tợ đèn dầu) leo lét
Nước ao sen vẫn ngọt lịm lương duyên.

Đâu sá gì với đôi điều trắc-trở
Như vị cay, gia-vị bửa tiệc ngon
Kỷ-niệm đắng cho cuộc sống thêm dòn
Vẫn trân-trọng xấu/ xinh ngày tháng ấy.

Tình-yêu Phương-Thành làm sao nói hết    
Thôi thì giử-gìn trong những hóc tim
Đôi lúc nhớ nhung đem ra ngắm nghía
Để đời anh không tẻ nhạt im lìm.


Gần đây (18/7/2013) bất chợt tôi cồn cào nhớ về Hà-Tiên, bài thơ Phương-Thành Nỗi Nhớ thành hình, và xin chia sẻ với bè bạn hôm nay.

Anh Tú (
NHA)
September 7, 2013

2013/09/01

*Còn "Tao Với Mầy"

(Tặng Phú Thạnh)

Buổi tối bên cầu thang bến vắng
Dòng sông vằng vặc bóng trăng trôi
Gió đêm man mác len cành lá
Tụ hợp vui đùa trẻ xóm tôi.

Rộn rã cười làm chim vỗ cánh
Xôn xao bay lượn rộn trời xanh
Mầy tao hai tiếng thân thương quá
Mộc mạc nghe ra rất nhiệt thành.

Bốn đứa ngày nao, hai vắn số
Còn thằng bám trụ nhớ bạn xưa
Có tên lang bạt xa quê cũ
Tóc trắng phủ đầu che nắng mưa.

Sẽ đến phiên mình mầy có biết?
Giả từ tất cả cõi vô thường
Trở về cát bụi… nơi đoàn tụ
Tay bắt mặt mừng chốn viễn phương.

NHA /Anh Tú
September 1, 2013


2013/08/20


LÀ CỦA NHAU
-Để nhớ một thời biến loạn sau 1975-

Hỏi người nhung nhớ gì chăng?
Có còn lưu luyến mùa trăng năm nào
Con đường tình ái xôn xao
Tháng ngày rộn rã ngọt ngào tuổi xanh!

Vì Thu lá phải xa cành
Vì tương lai chúng ta đành cách xa
Dù cho nghịch cảnh phong ba
Mong người luôn nghĩ ta là của nhau.


NHỊ HỒNG <Anh Tú>

August 20, 2013

2013/08/14

*Hương Thu Bình San*



(Tặng người yêu lan kiến cò)

Bình San chân núi ngôi nhà nhỏ
Thấp thoáng qua song một nụ cười
Lữ khách bỗng nghe lòng bối rối
Bóng hình kiều diễm đóa hoa tươi.

Kiến cò cánh nhỏ mong manh quá
Ngào ngạt hương thơm khoe dáng ngà
Tựa cửa có người mơ giấc mộng
Duyên tình chú Cuội với Hằng Nga.

Đêm rằm mờ ảo sương như khói
Lành lạnh hương Thu len góc tim
Mơ chuyện tình yêu đằm thắm quá
Mong cho hạnh phúc kẻ đi tìm.

Anh Tú
August 14, 2013
*Bình San là một trong “Thập Cảnh Hà Tiên”.