2020/08/16


HÀ TIÊN VÀ SỰ YÊN BÌNH CỦA MỘT VÙNG ĐẤT CỔ KÍNH, NÊN THƠ 




 A-HÀ TIÊN VÀ TÔI

Đến và đi, một thầy Hòa trong ký ức của bè bạn và học trò.

Cũng như ý nghĩ của thầy cô và các em, Hà Tiên xưa với địa danh, con đường góc phố cùng con người và sự kiện đều là dấu kỷ niệm của mỗi người. Nên chi đã cùng nhau làm sống lại một thời của quá khứ đúng là điều tuyệt vời như các “anh em” trong trang blog Hà Tiên Xưa đã làm. Hôm nay, tôi xin góp phần, mong các bạn đón nhận.
Cuộc sống của chúng ta vốn dĩ luôn biến động và đổi thay. Nhưng thật là may mắn, chúng ta còn đây như là chứng nhân và đang sống “người góc bể kẻ chân trời” nhưng nếu cùng hướng về, ta sẽ gặp lại nhau dù chỉ là trên trang giấy, phải không?
Thế nên để mở đầu tôi ghi lại đây đôi dòng về thuở tôi mới đến Hà Tiên, thời gian lưu lại và rời xa cho đến tận bây giờ như Mãnh, Patrice Trần, đã đề nghị để cho “mọi người” có được thông tin về tôi.

Một chút về tôi:

– Đến thị trấn Hà Tiên đúng 12 giờ 05 ngày 17/08/1964 bằng xe đò Rạch Giá-Hà Tiên. Lúc đó trời đang nắng bỗng đổ mưa mây. (Mưa phủ khắp thành phố bên kia bờ sông; đó là hình ảnh đẹp đầu tiên trước mắt tôi).
– Sau vài ngày phép, tôi đến nhận lớp tại trường Sơ cấp Lộc Trĩ Mũi Nai. Lúc đó thầy Thành, người Hà Tiên, làm Trưởng giáo. Đứng lớp hai năm, tôi được thuyên chuyển ra Tiểu Học Thị Trấn Hà Tiên. Lại đứng lớp gần hai năm cho tới cuối đông 1967 tôi rời Hà Tiên và nhập ngũ cùng lúc với thầy Nguyễn Hồng Ẩn.
Trong thời gian đứng lớp tại trường này, tôi có dạy một số giờ gọi là “phụ trội” môn Toán tại Trung Học Hà Tiên. Nhưng sau đó hơn hai tháng, tôi dành hết thời gian cho chương trình học tập mới. Nhân duyên với Trung học Hà Tiên ngắn ngủi thôi, nhưng thật ra tôi cũng có đôi chút kỷ niệm đẹp.

B- CHUYẾN XE KHÁCH VÀO ĐỜI.

Tôi còn nhớ lúc đó là ngày 17/08/1964…..
Xe đò nổ máy, thì ra tôi đã chờ hơn bốn mươi lăm phút chỉ vì muốn được ngồi trên băng ghế ngang bác tài. Hành trang của tôi, ngoài chiếc vali bằng gỗ thông còn có thêm hai bản nhạc mới mua đêm qua tại một hiệu sách. Đó là bản “EM ƠI ĐỪNG ĐẾN NỮA & HAI LỐI MỘNG “ của Khánh Băng.
Rạch Giá là thành phố biển nên hương vị muối mặn và cái lạnh của gió biển thật là ấn tượng.
Sau hơn hai mươi phút rời bến, xe băng qua cánh đồng rộng, hai bên đường thưa thớt những mái nhà lá , nhà tranh. Một con kinh nước không sâu, chạy dài theo lộ xe mà ít thấy ghe tàu qua lại.
Ngồi bên cạnh tài xế, nên tôi có dịp nhìn ngắm khoảng không gian mênh mông trước mặt. Buổi sáng hôm đó, trời rất đẹp, rực nắng vàng. Đường vắng và đôi khi có chỗ gập ghềnh đá, làm xe bị rung lắc kẻo kẹt như khi qua những cây cầu sắt lát ván có từ thời Pháp thuộc. Những cây cầu sắt này được canh giữ cẩn thận bởi lính canh trong đồn có kẽm gai được xây đắp ở hai phía đầu cầu.
Thỉnh thoảng có chiếc xe khách ngược chiều; lúc bấy giờ chưa có xe Honda.
Ngồi trên chiếc xe phon phon chạy, tôi thấy mình vui hẳn lên và bật ra lời ca với bản nhạc trên tay; tôi thì thầm hát , quên cả mọi người xung quanh khiến chú tài xế mỉm cười thông cảm.
Sau đó bác tài vui vẻ hỏi tôi: “Đây là lần đầu thầy đến Hà Tiên, phải không ?” Tôi vui vẻ đáp lời là “phải”, và từ đó tôi có được một hướng dẫn viên rất dễ thương. Chú ấy chắc hơn tôi chừng một con giáp.
Khi qua địa danh tên là Hòn Đất, tôi mới thấy được dáng núi thật xa về phía tây. Chẳng mấy chốc sau, tôi lại thấy dáng mờ sừng sững của ngọn núi Sập về phía phải của con đường. Điều gì tôi hỏi, chú tài xế đều chỉ dẫn hết. Đây là lần đầu tiên tôi thấy núi dù là từ phía xa. Còn biển! Chú tài xế bảo, chút nữa thầy sẽ thấy núi và biển kề bên khi ta qua khỏi Kiên Lương.
Xe vào thị trấn Kiên Lương. Vậy là ta đã vượt qua đoạn đường khoảng 60 km.
Xe dừng lại, có lẽ là ngang chợ. Tôi cũng xuống xe. Hàng cây sao bên lề đường được trồng từ thời Pháp thuộc, có vẻ cằn cỗi vì bám rễ vào lề đá. Đoạn này, mặt đường trải đá cũng từ thời Pháp nay vẫn còn nguyên; cho nên hàng cây sao và đoạn đường này là dấu tích còn lại của một quá khứ khi xứ ta là một thuộc địa.
Nghỉ xả hơi được chừng 10 phút, mọi người lên xe. Băng qua đoạn đường “bụi bậm” chẳng mấy chốc tôi thấy biển và ghe tàu đánh cá neo đậu trong kinh rạch. Mùi cá khô phảng phất trong gió. Đây là cụm dân cư đánh bắt cá biển. Nhà cửa hầu hết là “nhà tranh vách lá“.
Xe lại dừng giây lát rồi tiếp tục lăn bánh. Khi xe rẽ phải, băng qua cây cầu đá là ta trực chỉ Hà Tiên, bỏ lại phía sau là thị trấn Kiên Lương.
Đoạn đường này khá đẹp, bằng phẵng, có rừng cây nấm, cây đước ở phía tây, phía đông là những vuông ruộng muối. Vùng đất này bị ngập mặn và phèn chua nên cỏ trong đồng cũng không được tốt. Qua cánh đồng muối là cánh đồng lúa xanh rờn. Xa hơn nữa là những dãy núi. Cảnh ở đây đẹp như một bức tranh mùa thu.

C-SÓNG VỖ ÀO ÀO, MÕM NÚI GẬP GỀNH, HÀNG DỪA XANH LỘNG GIÓ

Đó là khoảng đường từ xã Dương Hoà đến xã Thuận Yên, một cảnh quan đẹp mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Bởi từ thuở bé tôi sống ở làng quê. Ruộng đồng là nơi ở, là nơi tôi cùng cha mẹ trốn giặc Pháp qua gần hết thời thơ ấu.
Khi được “ra chợ” học là tôi đã 12 tuổi rồi. Kể từ đó tôi đã trải qua 10 năm học để tốt nghiệp trung học và hai năm tiếp theo ở trường Sư Phạm; cho nên tôi nào có dịp đi đó đi đây. Thời của tôi là như thế đó. Chiến tranh và bom đạn, chạy giặc và học hành. Hôm nay chuyến xe này như là chuyến du lịch đầu tiên của tôi. Bởi vậy trong tôi có nhiều thay đổi trước khung trời bao la của núi rừng, của biển cả.
Qua khỏi xã Thuận Yên một đổi, chú tài xế thông báo “Thầy ơi! Sắp tới bến đò Tô Châu, thầy phải xuống xe qua phà, xe này không qua được vì ponton quay đã hư từ lâu rồi“. Qua khỏi xã Thuận Yên, con đường chạy dọc theo chân núi Tô Châu tiến thẳng đến bến phà và tôi thấy thị trấn Hà Tiên bên kia bờ sông mênh mông nước.
Xe dừng lại, tôi xem đồng hồ, vừa đúng 12 giờ 05. Mọi người đều xuống xe và nhận hành lý. Lúc đó tôi mới thấy được những người đồng hành với mình trong chuyến đi, phần đông là thương nhân xuôi ngược, đưa hàng qua lại giữa Hà Tiên – Rạch Giá. Cũng có người ăn mặc chỉnh tề, chừng như họ là cư dân Hà Tiên hay là những viên chức như tôi vậy!
Tôi vừa đở lấy chiếc vali từ mui xe và đưa vào lề đường thì trời bỗng đổ mưa mây, mưa giữa lúc bầu trời hãy còn nắng, thật đẹp nhất là nhìn qua thành phố bên kia mờ ảo trong mưa. Thiên nhiên là như thế đó. Rồi một ý nghĩ chợt đến: đợi một chuyến xe, mất không hơn một giờ mà hành trình thật là thi vị, tuyệt vời: bởi được đứng tại đây và vào giờ này thì mới thấy được hình ảnh đẹp của Hà Tiên trong mưa. Rồi lại thêm một ý nghĩ bất chợt : dòng đời ta đi, thong thả thôi có gì đâu mà vội!

D-BẾN ĐÒ TÔ CHÂU

-Một bữa ăn trưa tại vùng đất mới làm quen.

Tôi ngồi vào bàn một quán cơm bên đường. Tôi chọn món ăn theo lời giới thiệu của bác chủ quán. Khi đó trên đường đã thưa người, tốp xuống phà, tốp lên xe. Nhìn quanh tôi chỉ thấy dăm bảy quán đơn sơ, dọc theo con lộ đá, dẩn ra ponton phà. Một bên là rừng lá bạt ngàn (dọc bờ sông tiếp giáp với cửa biển) một bên là dãy nhà có quán nước và quán ăn mà phía sau là vách núi Tô Châu. Với hàng quán đơn sơ, sự buôn bán ở đây có lẽ chỉ phục vụ cho khách qua đường là chánh. Đang tìm hiểu thì thức ăn được mang ra: canh rong biển, cá biển kho nghệ và món thịt heo xào.
Chú tài xế xe khách giới thiệu quán cơm này và chú đã đi tìm chỗ nghỉ trưa rồi. Trong quán chỉ còn dăm ba thực khách.
Khi ăn xong chén canh rong biển, tôi bới cơm và dẻ cá tiếp tục. Cơm và cá kho nghệ đã vào miệng, thế mà tôi không thể nhai, không thể nuốt mà lại không thể nhả ra liền, thật là kinh khủng! Tôi chỉ biết bụm miệng với hai bàn tay. Cô gái dọn bàn tinh ý nhìn thấy: “Bộ thầy ăn cá không được hả?”
Tôi không còn nghe thấy gì nữa mà chạy qua bên kia đường. Kinh khủng quá! Khi trở lại bàn ăn, tôi thấy có nhiều cái nhìn và cười tội nghiệp. Bác chủ quán nhìn tôi và nói lời đề nghị đổi món cá kho nghệ cho tôi. Tôi cảm nhận sự ân cần của bác ấy và thấy hai món còn lại là đủ rồi nên nói lời cám ơn và tiếp tục bữa ăn. Cầm ly nước trà trên tay, tôi cảm nhận một điều, tất cả món ăn đều mang gia vị (hương vị) của địa phương (nầy) và người phương xa phải dần dần thích nghi mới được!

-Qua phà.

Sau bữa cơm, tôi bách bộ trên đường, ngược về phía chân núi, ngắm nhìn, rồi trở lại; chưa thấy có tín hiệu gì của mùa thu ở đây.
Phà cập bến, tôi liền trở lại quán ăn, chú phụ khuân vác cùng chiếc rương đang đứng chờ, chú ấy sẽ mang hành lý qua bên kia bến phà và đưa tôi về khách sạn, như vậy rất thuận tiện cho tôi. Khoảng đường phúc chốc đã đông người, kẻ đứng người đi. Đến lượt tôi theo dòng người xuống phà và tôi nhận ra cái ponton quay nhưng đã hư. Đây là phương tiện xe lên xuống phà. Khi mọi người đã tìm được cho mình một chỗ đứng, phà lui ra và vượt sông. Tôi hít thở gió biển và ngắm nhìn. Giờ này thành phố Hà Tiên đang trước mặt tôi và sẽ trong tim tôi, nếu mai này tôi không còn lưu lại nơi đây.
Phà cặp bến, tôi theo dòng người lần lượt lên bờ và kết thúc hành trình 90 km đường dài.
Chú khuân vác đã trở thành người phu xe lôi và chiếc vali của tôi cũng được chú ấy để lên xe rồi. Trên bến đò giờ này rất nhộn nhịp, hàng hóa, khuân vác, mang xách, xe lôi đạp và xe lam. Ai nấy cũng đều hối hả. Tôi cũng thấy thấm mệt, nên như mọi người tôi lên xe, tựa lưng vào nệm, chân gát lên vali. Xe lăn bánh. Tôi hít thở liên tiếp những hơi dài, người khoan khoái cảm nhận những thay đổi trong tâm: tôi đang là một viên chức, tôi được đổi mới và bỏ lại phía sau cái thời học trò của mình. Bất chợt mùi cá chết, mùi cá khô làm tôi nhận ra xe mình vừa tới chợ cá Hà Tiên, sân ngoài bề bộn rác. Dù vui ngắm nhìn bên ngoài, nhưng tôi cũng cảm thấy mình khoẻ hẳn ra; còn “bác tài”, người có dáng gầy nhưng rắn rỏi nên chiếc xe lăn bánh nhẹ nhàng trên đường .
Đường Trần Hầu chạy dọc theo bờ sông rộng, phía bờ bên kia là rừng lá bạt ngàn. Xe qua khách sạn Vân Tiên không xa, “bác tài” vừa cho xe chậm lại vừa nói: « Thầy ơi, tới khách sạn rồi” . Vậy là đi đoạn đường này chỉ mất khoảng 20 phút và bây giờ mới thực sự kết thúc hành trình.

E- ĐÊM TRỌ TẠI KHÁCH SẠN LÂM VĂN CAO

Khách sạn và bữa cơm chiều đầu tiên tại thị trấn biên cương. 
      
Người quản lý tiếp tôi tại phòng khách bên hông khách sạn. Sau khi làm thủ tục, tôi được hướng dẫn đến một phòng trên dãy lầu phía sau. Đó là một căn phòng khá rộng, một giường đôi và một cái bàn mà trên đó có một cái đèn bão. Quan sát khắp phòng, tôi nói với người quản lý: ”Sao phòng nầy hôi mốc quá vậy, chú?”. Để trả lời tôi, chú ấy diễn giải rằng: ”Vài năm trở lại đây không có khách trọ, thầy ạ. Mấy khách sạn khác cũng vậy. Tối nay thầy dùng cái đèn bão này bởi khách sạn không có điện. Thầy cần hỏi thêm điều gì không?”. Tôi chưa kịp trả lời thì chú ấy nó tiếp: ”Nếu không có gì thì tôi xin kiếu. Chúc thầy có giấc ngủ trưa an lành”. Chú ấy nói một mạch như thế rồi lui ra. Tôi vẫn để cửa mở cho gió thoảng làm bớt mùi mốc và ẩm ướt trong phòng, rồi ngả lưng trên giường đánh một giấc.
Khi chợt tỉnh sau một giấc ngủ thật say, người cảm thấy hưng phấn tôi liền bật dậy với ý nghĩ đi tìm người bạn theo lời chỉ dẫn của chú xe lôi đạp. Thế là sau khi làm vệ sinh thân thể, tôi mặc một bộ đồ mới và xuống đường Nguyễn Thần Hiến cặp bên khách sạn.
Buổi chiều hôm đó có nắng hanh vàng thật đẹp, bầu trời trong xanh cao thẳm và có gió ào ào thổi nhưng chừng như không phải là gió thu.
Vì là khách lạ mới đến nên tôi để mắt quan sát; phía trước khách sạn có hai cây dừa trồng trên mé sông và phía bên kia bên kia bờ sông rộng mênh mông là rừng lá trải dài từ bến đò Tô Châu đến biển. Nhìn về phía tây dọc theo đường Trần Hầu là bến cá Cầu Câu, là nơi ghe thuyền đánh bắt cá neo đậu. Ngược về hướng chợ là khách sạn Vân Tiên kề bên khách sạn Lâm Văn Cao. Đây là cảnh quan tôi nhận ra chiều hôm đó, ngày mai cũng có thể sẽ khác đi.
Tôi nghe trong gió thoảng có mùi cá khô, một mùi hết sức là đặc trưng. Thế rồi tôi rảo bước tìm nhà thầy Châu trên đường Nguyễn Thần Hiến. Dãy nhà hai bên đường đều có hàng rào bằng cây kiểng và mỗi nhà đều có sân phơi trống thoáng. Đây cũng là biễu hiện ý nghĩa cuộc sống ngăn nắp và bình yên của cư dân ở đây.
Đi một khoảng đường không xa, tôi tìm được nhà thầy Châu nhờ có hai cây dừa cặp hàng rào cọ hoa dâm bụt. Cuộc hội ngộ thật là vui dù chủ nhà và khách chưa có lần gặp nhau.
Tôi được anh chị Châu tiếp đón qua sự giới thiệu của anh Dư, bạn đồng khóa với tôi. Câu chuyện hội ngộ được mở đầu bằng sự ngạc nhiên, sau đó chúng tôi nói về trường sở, chỗ ăn ở cho những ngày sắp tới. Tôi cũng được anh chị Châu mời ở lại dùng bữa cơm chiều với gia đình và đề nghị tôi trả lại phòng khách sạn, đến trọ nhà anh chị đêm nay cùng với anh Dư. Tôi có lời cám ơn lòng hiếu khách của anh chị Châu và xin kiếu từ vì giờ này cũng gần sáu giờ chiều rồi.
Trở lại đường Trần Hầu, tôi đi thẳng ra chợ và đến quán cơm có một số thực khách đang ăn. Bửa cơm này rất ngon miệng dù cũng chỉ với các món canh, thịt kho và cá chiên. Có lẽ đo tài nấu nướng của đầu bếp và vừa lúc tôi bị đói. Nhìn quanh trong khu chợ, chỉ có vài hàng quán bán cơm và rượu bia; bàn ghế cũng được bày hẳn ra lề đường. Người đi lại, thực khách, đèn đuốc và hàng quán làm cho bến chợ về đêm bớt vắng vẻ. Khi màn đêm xuống, đèn điện cũng không được sáng lắm. Tôi không thấy có người quen nên vừa ăn xong là tôi rời quán, lang thang một chút để biết Hà Tiên về đêm.
Tôi rảo bước mà chưa định hướng được mình đi đâu, cứ đi như là một khách lạ lang thang vậy thôi, bởi tôi chưa biết được đường nào khác ngoài bến đò, sân chợ và đường Trần Hầu. Dưới ánh trăng mờ và gió lạnh, bổng dưng tôi thấy nhớ nhà, nhớ mẹ và anh chị tôi, rồi một niềm bâng khuâng làm thẩn thờ cả bước đi. Nhưng mọi sự rồi cũng trôi qua. Tôi tự nhủ mình phải sống một cuộc đời như thế nào đây? Đã đến lúc mình phải tự lập rồi.
Nhớ lại quá khứ, nhất là giai đoạn học tập ở trường Sư Phạm. Thời gian này tôi có được cơ hội học tập, nghiên cứu âm nhạc, hội họa và cả thi ca từ đó mà phát sinh ra những đam mê và giờ đây trong tôi có đủ mọi thứ hành trang kể cả một tấm thân đạt đ̣ến mức hoàn chỉnh của một thanh niên, trạng thái tâm lý cũng thế nhất là những cảm xúc. Vậy là: “Ta đến một khung trời mới với một con người chừng như mạnh mẽ hơn và dấn thân hơn”!.
Những dòng suy tư này đã chiếm một nửa thời gian của một buổi tối đầu tiên dạo phố. Tôi về đến khách sạn khoảng hai mươi giờ. Sau khi uống một tách trà nóng và trò chuyện xã giao với chú quản lý, tôi trở về phòng nghỉ ngơi.

-Đêm chập chờn với “hình ma bóng quỷ” *

Tôi đóng cửa phòng, nằm hít thở mùi ẩm mốc thoang thoảng. Bởi còn có những ý nghĩ nên giấc ngủ chưa đến. Bây giờ và ở đây tôi đang đối diện với một thực tế cô đơn và âu lo. Hơn một giờ trôi qua, nằm trăn trở trên nệm giường lạnh lẽo mà vẩn chưa ngủ được. Tôi tung chăn, ra khỏi phòng và bước ra hành lang phía trước. Tựa trên thành lan can, tôi nhìn bóng đêm lờ mờ trong ánh trăng lu, nghe gió thổi và tiếng sóng gào. Đặc biệt là tiếng chim én. Chúng bay lượn thành đàn, bay lượn sát cả mái hiên trước mặt tôi, chừng như đưa tay ra là đụng vào chúng. Đêm trở nên bao la hơn cùng với mặt nước mênh mông loang loáng ánh trăng. Đây là một bức tranh về đêm của Hà Tiên, xứ thơ vốn nổi tiếng với Tao Đàn Chiêu Anh Các, với Dì Tự, với Đông Hồ, Tương Phố! Rất đáng tiếc khi tôi đứng ̣đây chỉ có một mình. Nghĩ gần rồi lại nghĩ xa, trời càng về khuya gió càng lạnh nên tôi trở về phòng. Đã gần một giờ khuya rồi.
Nhìn lối đi dẫn đến phòng tôi cảm thấy ớn lạnh. Tất cả chìm trong bóng tối và không có khách trọ thứ hai nào trên cái tầng lầu xa lạ nầy kể cả trong khách sạn. Nhưng dù sao tôi cũng phải trở về phòng ngủ và đóng cửa lại thì ổn hơn là đứng ở đây. Thế là tôi lấy hết can đảm vượt qua vùng bóng tối, mở cửa phòng, vào và đóng sập lại, cài then, móc khoá cẩn thận.
Nằm trên giường, kéo chăn trùm kín người, tôi lắng nghe cái gì đó trong đêm. Tất cả vẫn vắng lặng im lìm. Đắp chăn nhưng tôi thấy lạnh lẽo khác thường; chăn nệm lạnh tanh, tay chân tôi cũng quá lạnh. Bất chợt một nỗi lo sợ làm tôi phát run trước một ảo ảnh chập chờn lấp ló trong phòng. Tôi tung chăn và xách đèn bão xuống cầu thang tìm anh quản lý. Nhưng hởi ơi! Chú ấy không có ở trong phòng, chú đã khóa cửa và rời khách sạn từ lúc nào rồi. Vậy là bây giờ chỉ có mỗi một mình tôi trong cái khách sạn xa lạ này, khiếp thật. Tôi tức tốc vọt lên cầu thang với cái đèn bão trong tay và nhanh chóng chui vào phòng, đóng cửa cài then lại. Nhìn cái đèn bão, tôi thấy dầu chỉ còn một nửa. Nếu tôi vặn đèn sáng lên thì dầu sẽ hết sớm, đèn tắt, còn để mập mờ thì tôi sợ bóng chập chờn cuối phòng. Cho nên tôi quyết định kiểm tra góc phòng, gầm giường, cả dưới cái bàn nữa; tất cả đều trống không.
Tạm yên đôi chút, tôi trở lại giường và kéo chăn đắp kín người. Cả giờ trôi qua mà tôi không ngủ được. Tôi bị một ám ảnh ghê rợn về hình ảnh của một con quỷ cụt đầu, con ma đói với đôi mắt trừng trừng, rồi con quỷ cái xỏa tóc. Tôi cố xua tan tất cả để tìm giấc ngủ nhưng không thể. Tôi tự hỏi bây giờ phải làm sao đây? Chạy ra hành lan kêu cứu chăng? Không thể làm như thế được bởi tôi là khách lạ xuất hiện trong đêm khuya này. Bị dồn vào thế bí, chỉ còn cách tự tin vào mình thôi để có thể đối diện với một sự thật: có quỷ có ma thật không hay chỉ là hình ma bóng quế có từ tâm mình!
Tôi ngồi phắt dậy trên mép giường, một chân chống sàn, hai tay chống trên mép giường trong tư thế sẵn sàng và tôi dõng dạc khiêu khích: Tao đây, tao đã sẵn sàng. Con ma quái nào? Chúng mầy hiện hình trước mặt tao đi để “ta” xem mặt mũi chúng mầy ra sao? Thế nào? Có nghe thấy lời tao không? Chúng mầy có gan thì hiện hình ra đi. Tao thách chúng mầy đấy, có nghe thấy tao nói không?
Mạnh giọng như thế tôi thấy bừng dậy trong lòng một sức mạnh và sẵn sàng đối diện với mọi tình huống. Nhưng tim tôi lại đập thình thịch và nhanh quá. Ánh sáng của cái đèn bão trên bàn có thể giúp tôi quan sát và chờ đợi mọi động tịnh. Thời gian nặng nề trôi qua, mọi sự vẫn im lìm, “lạnh ngắt như tờ”. Tôi tiếp tục thách thức một cách dõng dạc :”Ta chờ ba phút nữa nếu chúng mầy không xuất hiện thì coi như chúng mầy sợ tao hay chúng mầy là hư ảo, chúng mầy không có thật trong khách sạn này”. Tôi lẩm bẩm như thế và đợi chờ: một phút, rồi hai phút, ba phút trôi qua … không có gì cả. Tôi thấy nhẹ nhõm. Thế là tôi quả quyết thực sự không có con ma con quỷ nào cả, chính niềm tin này làm dịu lại sự căng thẳng quá mức trong tôi. Sau một lúc yên lặng là sự bình tỉnh trở lại. Đây là vấn đề liên hệ đến ấn tượng tâm linh. Giờ đây nghĩ lại nếu rơi vào trường hợp tương tự, tôi không thể không sợ hãi.
Tôi ngả lưng xuống giường và thiếp đi trong mệt mỏi.
Sáng dậy rất trễ và hãy còn mệt mỏi, tôi vội xuống chất vấn ông quản lý:
– Hồi hôm sao ông bỏ tôi một mình trong khách sạn này vậy?
– Xin lỗi thầy. Bởi chiều qua vợ tôi bị bịnh, hay tin lúc đưa thầy lên nhận phòng và tôi phải tức tốc trở về nhà. Khi trở lại thì thấy thầy đã ngủ nên tôi lại về nhà.
Nói về “hình ma bóng quế”: đó là ấn tượng mà tôi đã có từ thời thơ ấu qua những lần đi coi « lên đồng”, “múa bóng” để chữa bịnh tà, ma quỷ xuất hiện lúc đó và đó là quyền lực của cõi âm mà gia chủ phải cầu xin.

Huỳnh Văn Hòa
August 1st, 2020

*Phần này được viết sau một chuyến về thăm lại Hà Tiên và đi ngang khách sạn Lâm Văn Cao. Lúc đó sông Hà Tiên được san lấp hai bên bờ và nhà phố cũng đã có xây dựng. Sự đổi thay làm bồi hồi trong dạ nên “khơi lại đóng tro tàn” ghi dấu kỷ niệm xưa của một đêm không ngủ.



HÈ CHẠM NGÕ RA?

Hạ nồng nàn cùng bóng cây tránh nắng
Độc hành lang thang ngõ vắng đường mòn
Thanh thản thả hồn chân reo sỏi đá
Lá rừng xanh chao chim chóc véo von!

Tháng tám chạm ngõ ra ngày co cụm
Hoàng hôn hanh vàng đến sớm đi nhanh
Bình minh chậm chân mỏn chờ ánh nắng
Nghe thu chập chờn ẩn hiện loanh quanh

Nắng hè chói chan mỗi mùa nhắc nhớ
Nắng quê hương đã vắng ở bên tôi
Ba tháng quần đùi áo thun ra phố
Tình nước nâng theo vị mặn mồ hôi.

Anh Tú
August 15, 2020

2020/08/01


HẠT SƯƠNG NÀO ?*

Kim cương nào còn bám trên ngọn cỏ?
Khi đêm hè về hút mật mù sương
Nắng ấm tình nồng chói chang đây đó
Hoa hồng nào còn sống sót tơ vương ?

Quê hương mình hai mùa ¨mưa,  nắng
Địa phương nào nắng đổ lửa tháng ba
Phum  sóc nào có mù rơi ướt mặt
Khi ta hành quân đêm lạnh xa nhà ? !

Đất nước tôi mang hình hài chữ S
Hơn  triệu người phải vượt biển chia ly
Hỡi các bạn có bao giờ thấm mệt
Suy nghĩ bâng quơ còn lại những gì ?

Bạn đi về đâu lối mòn lạc dấu
Ngày tháng trôi mau qua miền ước vọng
Cũng mờ dần theo cánh chim bay bổng
Đã định cư không phải  kẻ không nhà !!

Hạt mưa nào còn bám trên ngọn cỏ
Khi nắng nóng vào những bữa trưa hè
Chúc bạn bốc hơi thành cơn gió lộng
Để được quay về vườn cũ làng quê…

Dương hồng Thủy  
July 28, 2020
*Mượn vần bài thơ NHƯ HẠT SƯƠNG của Anh Tú

2020/07/29

CÓ BUỒN KHÔNG?

Nhớ lần hạnh ngộ bên dòng sông Cửu
Khi mùa Xuân về đất Vĩnh quê tôi
Bởi có chút duyên nên thành bằng hữu
Ngày tháng dài tình ái bước lên ngôi.

Luôn chắt chiu nâng niu từng kỷ niệm
Hai tấm lòng hòa nhịp điệu yêu đương
Đuôi mắt đắm say nụ hôn ngọt lịm
Tay trong tay dung dẻ khắp nẽo đường.

Vào những ngày cuối tuần không gặp mặt
Chữ nghĩa âu sầu sách vở buồn hiu
Phố thị rộn ràng, lòng thấy tiêu điều
Em thừa biết vì nhớ em da diết.

Khi tình yêu đang vô cùng thắm thiết
Luôn ngỡ trăm năm bền vững thủy chung
Nhưng cuộc sống vốn không như ta tưởng
Chẳng bình yên mà sóng gió chập chùng.

Em mộng lớn,mắt không nhìn một hướng
Ngước trời cao, mơ vói những vầng sao
Đóm lửa yêu anh dần dần tắt hẳn.
Trời đất buồn lây như cũng lao đao

Lần cuối viếng em ngập ngừng trước cổng
Cửa vào nhà không mở rộng như xưa
Anh tự biết tình yêu đà hụt hẫng
Đành ra về dầu trời sắp đổ mưa.

Em lạnh nhạt nhìn chân anh quay gót
Có buồn không? Tôi lòng tự hỏi lòng
Buồn bã đó nhưng tim nghe hờ hững
Có gì đâu đời vốn chuyện hư không!

Anh Tú/Nguyễn Hồng Ẳn
 Viết rên đường mây California-Connecticut
Feb 14, 2011

2020/07/27


NHƯ HẠT SƯƠNG

Ngày vào trưa  hạt sương còn bám cỏ
Chớm vào thu, hương hè nấn ná vương
Nắng vẫn nồng nàn chói chang ̣đây đó
Sương không sờn lóng lánh hạt kim cương
***
Đổ lửa! Quê hương nắng vờn trước mắt
Mặt nhựa đường loang bóng nóng chập chờn
Trán mồ hôi trôi vào môi mằn-mặn
Vị này đậm đà? Có vị nào hơn?
***
Dáng S giang sơn nửa vòng trái đất
Nửa đời người sao xa cách phân ly?
Hởi bạn ơi! Ai tha phương đồng lối
Có hỏi lòng không: mất mát những gì?
***
Đường đã, đang đi về đâu? Lạc dấu!
Tóc trắng rụng dần, ước vọng trôi xa
Tủi hổ lắm, nghĩ đời mình hèn mọn
Hóa ra là kẻ không nước không nhà!
***
Như hạt sương sa bám trên ngọn cỏ
Lóng lánh phút giây vào buổi mai về
Biến thành hơi lang thang trong gió lộng
Có được quay về nương tựa chốn quê?

Anh Tú
July 27, 2020

2020/07/26


DUYÊN THƠ

Một hôm, tôi có cơ duyên “kết bạn FB” với một đồng môn cùng học tại ngôi trường xưa vang bóng.

Sau đó tôi đi bộ thể dục như hằng ngày. Gặp hoa Cẩm Tú Cầu trắng đẹp bên đường, tôi liền nghĩ đến một bài viết của bạn ấy có kèm chân dung, nên có cảm hứng viết vài câu để tặng:

CẨM TÚ CẦU TRẮNG.


Tóc em trắng có làm em xấu...
khi nụ cười còn rạng trên môi,
những hạt ngọc thanh xuân lấp lánh,
mắt long lanh rạng nét yêu đời?

Anh Tú
July 23, 2020

Tôi không đề tặng cho ai , do đó không rõ bạn ấy có nhận ra không?
Thế mà có một bạn đọc bút danh Bạch Tú Cầu đọc được CẨM TÚ CẦU TRẮNG tự giới thiệu:

Em tên là Bạch Tú Cầu
Cám ơn anh chẳng chê màu của em
Mặc đời đổi trắng thay đen
Tấm lòng không thẹn, anh khen em mừng.

Bạch Tú Cầu

Và tiếp theo gởi cho tôi một bài thơ khác để góp vui cùng blog CHIA SẺ VUI BUỒN.

Xin giới thiệu với mọi người:

BÓNG CHIM TĂM CÁ

Em con cá nho nhỏ
Nằm ngoan trong hộp cà
Vượt ngàn muôn hải lý
Đi tìm bạn phương xa

Đường gian nan trắc trở
Thời đại dịch Cô Vi
Nhiều hải quan đóng cửa
Em khó tìm lối đi

Mang theo mình sứ mạng
Luôn vui buồn sẻ chia
Cùng ngọt bùi ấm lạnh
Đời điên đảo ngoài kia

Bốn tuần, năm tuần qua
Con đuờng còn bao xa
Ôi! Nếu em mất tích
Giữa trời đất bao la

Tăm cá dù chìm khuất
Bóng chim biệt mù xa
Dẫu tan như bọt nuớc
Lòng em còn thiết tha

Bạch Tú Cầu
July 26,2020


2020/07/23


CẨM TÚ CẦU TRẮNG.


Tóc em trắng có làm em xấu...
khi nụ cười còn rạng trên môi,
những hạt ngọc thanh xuân lấp lánh,
mắt long lanh rạng nét yêu đời?

Anh Tú
July 23, 2020

2020/07/20

VÀO HÈ
Trời nắng chang chang chỉ muốn nằm
Bạn bè trốn nóng ngại đi thăm
Không gian hừng hực như nung lửa
Cây cối cằn khô đến quắt mầm
Nheo mắt nhìn trời, mây chẳng thấy
Vọc tay khuấy vũng, nước nào ngâm
Quạt lia phành phach thay cơn gió
Giọng nói thều thào không vọng âm.

Phương Hà
(Một thi hữu tại Sài Gòn)

Những bài họa với Vào Hè của Phương Hà*

HÈ OI Ả

Nhễ nhại mồ hôi chẳng thể nằm
Lối qua nắng hạn, vắng người thăm
Bờ sau rau muống vừa khô nhánh
Ao trước đài sen đã héo mầm
Con trẻ chơi trò quên thét khóc
Cụ già trốn nắng biếng ca ngâm   !
Buồn ơi ! Gió hỡi sao im tiếng
Máy lạnh, quạt tay thanh ngọt âm

HOÀNH  CHÂU 
21/3  /2016


***
HẠ BUỒN*

Ngoài đồng chẳng có vũng trâu nằm
Ruộng lúa khô khan hạn ghé thăm
Nước mặn lăm le xâm lấn mạ
Phèn chua rục rịch tấn công mầm
Nông dân khốn đốn chưa từng có
Thơ phú âu sầu chẵng dám ngâm
Khí hậu hè này gây thất bại
Cầu trời năm tới được hồng âm.

PHÚ THẠNH
21/3/2016.
*Bối cảnh sau chuyến đi thăm vài tỉnh miền Tây.

 *** 
NẮNG HÈ

Trưa nắng ngoài sân mắc võng nằm
Ngại ngần bè bạn chẳng đi thăm
Trên trời nóng bức như thiêu đốt
Dưới ruộng cằn khô chẳng nẩy mầm
Vắng tiếng rộn ràng chim múa hát
Không lời dìu dặt khúc ru ngâm
Ngày hè oi ả bao giờ hết
Đợi tiếng mưa rào vang vọng âm!

My Nguyễn
22/3/2016

***
TRƯỜNG CŨ HÈ SANG

Đỏ rực hè sang xác phượng nằm
Sân trường im ắng vắng người thăm
Đâu rồi tiếng trống khua vang dội
Chỉ thấy bàng xanh trĩu trái mầm.
Quẳng bút, quẳng nghiên, vui lũ bạn
Tông về quê cũ hát ca ngâm
Thầy cô, bạn cũ, giờ đâu hỉ?
Khoắc khoãi trống trường mãi vọng âm!

Trần Văn Dõng
July 20, 2020

*Vào Hè của Phương Hà lưư tại:
http://anhtuvaban.blogspot.com/2016/03/vao-he-troi-nang-chang-chang-chi-muon.html

2020/07/19


Bài thuốc trị tiểu đường bằng mướp hương


Trong tất cả các công dụng trị bệnh, chúng ta không thể bỏ qua lợi ích đối với việc hỗ trợ điều trị tiểu đường. Mướp là loại quả có nhiệt lượng và hàm lượng mỡ thấp, có vị ngọt nhưng lượng đường thấp nên được xem là thực phẩm lành mạnh đối với người tiểu đường
Trong hỗ trợ điều trị tiểu đường, mướp có những công dụng rõ rệt như làm mạnh tim, tăng cường miễn dịch, hoạt huyết, tốt cho người già bị ca huyết áp do tiểu đường gây ra.
Trị tiểu đường bằng 2 bài thuốc mướp luộc và cháo mướp.
– Mướp luộc
Chuẩn bị khoảng 250g mướp, sau đó rửa xanh, cát thành miếng đem luộc.
Người tiểu đường nên ăn mướp luộc 2 lần/ ngày
-Cháo mướp
Chuẩn bị: 1 quả mướp hương non, gạo trắng, muối, bột ngọt
Thực hiện: Mướp gọt vỏ, sau đó đem rửa sạch, cắt thành miếng.
Gạo trắng đem nấu cháo cho đến khi gần nhừ cho mướp vào, sau đó nêm thêm gia vị cho vừa ăn. Người tiểu đường có thể ăn vào bữa sáng hoặc tối thay thế cho cơm.
Mướp nướng
Mướp là loại quả có khá nhiều lợi ích đối với sức khỏe, đặc biệt nó hoàn toàn không tác dụng phụ 2 bài thuốc trị tiểu đường bằng mướp hương trên đây vô cùng đơn giản, nguyên liệu rẻ tiền nhưng đem lại hiệu quả trong việc kiểm soát đường huyết cũng như ngăn ngừa được nguy cơ phát triển các biến chứng.

Sưu tầm


2020/07/08

THUỞ XA NÀO?

Hè nay... trời mưa
Nhớ lắm ngày xưa
Đưa em dạo phố
Hàng me  lá đổ
gió đùa!

Sài-Gòn năm nào
Hai đứa bên nhau
Giảng-đường đại-học
Thời-gian ngà ngọc
ngọt ngào!

Đại-lộ Cộng-Hoà
Niềm vui nở hoa
Bên em song bước
Tóc bay lướt thướt
...mơ xa!

Xi-nê gợi mời
Ngại ngùng buông lơi
Ngỡ ngàng hụt hẫng
Dại khờ tay vuột
suốt đời?

Sân bay hoàng-hôn
Xao xuyến tâm hồn
Bồi hồi đưa tiển
Chia tay vĩnh-viễn
mất nhau!

Dỉ-vảng mây bay
Kỷ-niệm còn đây
Tóc xanh tóc trắng
Vẫn còn sâu lắng
ngất ngây?

Anh Tú

2020/07/03

Thumbnail

8 NĂM ĐAU KHỔ DƯỚI THỜI TỔNG THỐNG BARACK OBAMA…

(Có người bạn gởi cho một bài viết của một người Mỹ, đọc thấy quá đúng và quá hay, tôi dịch lại phổ biến gửi đến quí bạn)
Cái câu mà tôi nghe nhiều nhất từ những người bạn bảo thủ theo đảng Cộng Hòa là kể từ sau khi ông Trump lên làm tổng thống: "Chúng tôi đã phải chịu đựng 8 năm trời đau khổ dưới thời Barack Obama".
Để cho được công bằng, hãy cùng phân tích xem cái nhé.
Ngày ông Obama nhậm chức, chỉ số Dow Jones của Thị Trường Chứng Khoán ở Hoa Kỳ đóng cửa ở mức 7,949 điểm. Tám năm sau đó, khi ông Obama hết nhiệm kỳ, để lại cho Donald Trump vào ngày 20 tháng 1 năm 2017, thì chỉ số Dow Jones nằm ở mức 19,827 tăng gần gấp ba.
Hai hãng sản xuất xe hơi lớn ở Mỹ là General Motors và Chrysler đang trên bờ vực phá sản, và hãng xe Ford đang trên đường đến điểm phá sản cũng không xa. Cái thất bại thấy rõ trước mắt của 3 hãng sản xuất xe hơi lớn này ở Mỹ, cùng với những công ty con chịu trách nhiệm cung cấp đồ phụ tùng, đồng nghĩa với việc sẽ mất hàng triệu việc làm. Ông Obama đã ký một gói tài trợ cứu nguy trị giá 80 tỷ đô la, lúc đó ký kết này đã gây ra nhiều tranh cãi, để cứu ngành công nghiệp sản xuất xe hơi. Việc làm thực tiễn chứ không như cái Tax Cut 1.5 ngàn tỷ khổng lồ nhưng lại chỉ đi kèm với hứa hẹn suông. Sau hai năm thì cái kết quả đã ra sao, ai cũng có thể thấy rất rõ.
Ngành công nghiệp sản xuất xe hơi của Mỹ sau đó đã thoát nạn và sống sót. Không bao lâu sau, các công ty này bắt đầu kiếm tiền trở lại và toàn bộ số tiền 80 tỷ đô la đã được họ trả lại cả vốn lẫn lời.
Mặc dù đất nước Hoa Kỳ của chúng ta vẫn dễ có nguy cơ bị khủng bố tấn công, nhưng suốt thời gian 8 năm kể từ ngày lên chức tổng thống đến ngày hết nhiệm kỳ của Obama, không hề có bất kỳ tổ chức khủng bố của nước ngoài nào thực hiện thành công một cuộc tấn công giết người hàng loạt, cho dù chỉ một.
Chính tay Obama ra lệnh đột kích giết chết trùm khủng bố Osama Bin Laden.
Ông cũng là người ra lệnh giảm bớt quân đội ở Iraq và Afghanistan từ con số 180 ngàn xuống chỉ còn 15 ngàn.
Cũng chính ông Obama là người gia tăng tài trợ cho Bộ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ. Ông ta đã khởi động một chương trình có tên là Những Cánh Cửa Rộng Mở (Opening Doors), để nhờ chương trình này mà từ năm 2010 đến năm 2016 con số cựu chiến binh vô gia cư ở Mỹ đã giảm hơn 47%.
Ông đã lập kỷ lục tăng trưởng công ăn việc làm cho ngành sản xuất trong suốt thời kỳ 73 tháng liên tục.
Do các chính sách điều tiết và hạn chế việc phá hoại môi trường của Obama, mà việc phát thải khí nhà kính giảm 12%, sản xuất năng lượng tái tạo tăng hơn gấp đôi và sự phụ thuộc của người Mỹ vào dầu mỏ nước ngoài đã giảm đi phân nửa.
Ông Obama đã ký Đạo Luật Lilly Ledbetter, giúp phụ nữ dễ dàng kiện các công ty về sự bất công khác biệt trong vấn đề trả lương của phái nữ so với nam giới.
Đạo luật Omnibus Public Lands Management Act của Obama đã biến hơn 2 triệu mẫu Anh đất hoang thành các khu vực bảo tồn thiên nhiên, ở đó tạo ra hàng ngàn dặm đường mòn và bảo vệ hơn 1.000 dặm sông ngòi.
Ông ta đã giảm tiền thâm hụt của liên bang từ 9.8% so với chỉ số GDP của năm 2009 trong thời kỳ kinh tế khủng hoảng xuống còn 3.2% vào cuối năm 2016 trong thời kỳ kinh tế phát triển.
Riêng về sự bất công trong giá cả chúng ta dường như đã quên rằng, trước khi có ACA do Obama chủ xướng thì bất cứ ai cũng có thể bị từ chối Bảo Hiểm Y Tế nếu đã có tiền bịnh và cha mẹ không thể mua Bảo Hiểm Y Tế cho con cái mình đến 26 tuổi như hiện nay.
Obama đã phê duyệt chi phí để sửa chữa và xây dựng lại những con đập nước ở New Orleans lên đến 14.5 tỷ đô la.
Điều đặc biệt là, ông Obama đã thực hiện tất cả những điều kể trên trong khi Chủ Tịch Thượng Viện Cộng Hòa nắm đa số dưới tay Mitch McConnell, người đã tuyên bố trước dân chúng Hoa Kỳ rằng: “Nhiệm Vụ Duy Nhất Của Ông Ta Là Làm Mọi Thứ, Chỉ Với Mục Đích Duy Nhất là Ngăn Chặn và Cản Trở Bất Cứ Điều Gì Tổng Thống Obama Cố Gắng Thực Hiện”.
Mặc dù ông Obama đã thất bại trong chiến dịch cam kết đóng cửa nhà tù ở vịnh Guantanamo, thế nhưng ông ta đã giảm số tù nhân ở đó từ 242 xuống còn 50.
Ông Obama cũng mở rộng việc tài trợ cho nghiên cứu tế bào gốc phôi, nhằm hỗ trợ các công trình nghiên cứu để điều trị cho bịnh chấn thương cột sống và ung thư.
Ông Obama cũng ký những đạo luật bắt các công ty thẻ tín dụng phải thông báo trước cũng như làm minh bạch các loại phụ phí đến người tiêu dùng và việc tăng lãi suất.
Năm nào cũng thế, Obama đã tổ chức một bữa tiệc mừng ngày Lễ Độc Lập mồng 4 tháng 7 cho các gia đình quân nhân. Ông ta bế em bé, chơi đùa với trẻ em, phục vụ trong các buổi tiệc và trong gia đình, thì ông ta bắt tiếng hát chúc mừng sinh nhật cho cô con gái Malia, sinh đúng vào ngày 4 tháng 7. Chi tiêu phúc lợi từ chính phủ giảm mạnh, cứ 100 gia đình nghèo, thì trong thời Obama, chỉ còn 24 người nhận hỗ trợ tiền mặt từ chính phủ, so với 64 trong năm 1996.
Obama gởi lời an ủi tới các gia đình và các cộng đồng dân chúng sau hơn một chục vụ xả súng giết người hàng loạt ở nhiều nơi trên đất Mỹ trong thời gian làm tổng thống. Sau vụ Sandy Hook, ông ta tuyên bố: “Phần lớn những người chết hôm nay là trẻ em, những đứa trẻ nhỏ xinh đẹp trong độ tuổi từ 5 đến 10 tuổi.” Tuy nhiên, ông ta không bao giờ tước đoạt đi bất cứ súng của ai trong dân chúng.
Ông Obama cũng là vị tổng thống đầu tiên kể từ thời cố tổng thống Eisenhower, phục vụ hết trọn hai nhiệm kỳ của mình mà không hề có bất kỳ một vụ bê bối liên quan đến cá nhân hoặc trong lãnh vực chính trị.
Ông được trao giải Nobel Hòa Bình. (Đó cũng là niềm mơ ước không bao giờ đạt được của Donald Trump -)
Tổng Thống Obama không phải là người hoàn hảo, vì không có người đàn ông cũng như không có một tổng thống nào hoàn hảo bao giờ. Cho dù người ta có thể không đồng ý với tư tưởng cũng như phương sách chính trị của ông ta, nhưng nếu một ai đó phải than phiền là chúng ta phải chịu đau khổ trong 8 năm tổng thống của Obama, thì tôi có một điều ước này là:
ƯỚC GÌ CHÚNG TA CÓ THỂ MAY MẮN ĐẾN MỨC PHẢI CHỊU ĐỰNG THÊM 8 LẦN 8 NĂM NHƯ VẬY NỮA …
***
Những việc mà ông Obama làm nêu trên là những điều có thật 100% ...
Ta có thể Google để tìm ra những sự thật này. Nó khác, vô cùng khác với những việc làm không có thật, được thêu dệt, được vẽ rồng vẽ rắn, được thổi phồng bằng ống đu đủ mà những người Yêu Si Mê Donald Trump đã bịa đặt ra, chẳng hạn như việc Donald Trump đánh kinh tế Trung Quốc để tiêu diệt Cộng Sản hoặc chuyện Donald Trump, một con người đạo đức ....
Hehe ... Những thứ đó, chỉ là chuyện kinh dị, hù con nít vào ban đêm mà thôi. Giờ tụi nhóc biết hết trơn rồi ...
Ky Doan kydoanong@gmail.com
Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang - Phương Thảo

2020/07/02

CÂY TRỨNG CÁ
Image may contain: plant, tree, sky, outdoor and nature
Có những trưa hè nắng chói chang
Tôi buồn thơ thẩn dạo lang thang
Quanh cây trứng cá chân lần bước
Nghe tiếng ve sầu ca hát vang!

Nhớ về bạn dạ nao chi lạ
Thuở thiếu thời hai đứa thiết thân
Chung lớp học, chia nhau sách vở
N
ô đùa tranh hái trái ngoài sân.

Đường đời sớm rẽ chia hai ngả
Bạn ở phương nào? Tôi vẫn đây.
Cây trứng cá chờ ai úa lá
Mõi mòn mong có dịp sum vầy.

Anh Tú (AD)
August 2012


2020/06/29

CHỚI VỚI


Cuối tháng sáu đầu tháng bảy...
Đông Bắc Hoa Kỳ vào Hạ từ lâu.
Không phượng hồng như quê nhà, không phượng tím như bên California....càng không có tiếng ve kêu.
Ngày thật dài... bốn giờ sáng mà hình như ánh sáng dọn đường của mặt trời đã len cửa sổ, chín giờ “tối” thế nhưng màu hồng của nắng còn lưu luyến chân mây. Ở Bắc-bán-cầu gần Bắc-cực hơn Xích-đạo nên mặt trời di-chuyển ngang ngang tầm mắt bất cứ lúc nào.
Thời tiết có bất thường chăng khi đôi lúc vào sáng sớm trời gay gay lạnh, gần giữa ngày thì nóng nực lên ngôi không khác gì bên quê hương mưa nắng hai mùa?
Có bất thường không khi suốt tuần nắng chói chang khiến cỏ cháy vàng nếu không tưới nước, rồi đột nhiên mưa tầm tả vuốt mặt không kịp nếu bị kẹt dưới cơn mưa, giúp rau cỏ xanh màu tươi tắn?
Nói gì thì nói nơi dung thân này vào hạ có nhiều điều nhắc nhớ chốn chôn nhao cắt rốn, nhớ thiết tha.
Hè vẫn có bông hoa của hè, hoa dại hay hoa trồng đều làm dịu cơn nắng đổ cho người yêu hoa .
Chỉ là bụi hoa trước cửa hằng gặp, bất chợt đưa điện thoại chụp rồi nhìn ảnh, bỗng xao xuyến làm sao ấy mà tôi bảo là CHỚI VỚI trong lòng vì nét độc đáo, theo cảm nhận của riêng tôi, vô tình ghi được.
Ý thơ chết tiệt bổng dưng bung ra được vài câu, chẳng hay ho gì nhưng ghi lại như là ... ai đó đãi tách cà phê sửa có mật ong.


Xa thẳm nơi nào về đây ánh nắng?
Vuốt ve hoa lá chới với hồn người 
Sáng sớm xôn xao? Chiều rơi lưu luyến?
Ngày, đêm trong vắt bát ngát hương đời!


 Anh Tú
June 29, 2020

2020/06/26

VỚI CÁNH MÂY HỒNG
Hồng Vân thiết kế
Rằng xưa có kẻ theo sau
Tôi bèn ganh tỵ... chen vào can ra!
Ai ngờ Tình lụy Ái sa
Đôi tay nắm chặt phong ba không rời!

Anh Tủ
June 26. 2020

2020/06/24


CÓ MỘT NƠI …

Có một nơi thương nhất phải không?
Lang thang mây lượn vẽ đường cong
Ruộng đồng xanh mướt khoe hương sắc
Lờ lững rạch sông nước lắm dòng

Sáng sớm chuông ngân len khắp xóm
Chiều về m g vọng vang đồng
Nhớ thương đứt ruột miền yêu dấu
Hình bóng quê tôi in đáy lòng

Anh Tú
June 24, 2020