2013/10/08

HỎI ANH

Hỏi anh sao phai nhạt
Để tình như trăng khuyết?
Anh dõi nhìn hướng khác
Em khóc giọt ngắn dài!

Tình đôi ta tan vỡ
Đời em sẽ về đâu?
Thư tình xưa anh viết
Cho em hay cho ai?

Anh Tú
October 21, 2012


TRONG IM ẮNG

Trong im ắng, tiếng đồng hồ gõ nhịp
Nỗi buâng khuâng nhè nhẹ lẻn vào tim
Niềm đơn côi bàng bạc cõi im lìm
Nén hơi thở cố quên buồn trống vắng.

Trong im ắng, lạnh lùng len cùng nắng
Thu còn đây Đông lại sớm quay về?
Lúc giao mùa mưa gió vẫn lê thê
Đời lữ thứ thắm thêm nhiều cay đắng!

AT
Một sáng sớm Thu 2012


VƯỚNG VÍU BUỒN

Một chút buồn vướng víu tim 
Hụt chân một chuyến đi tìm hương xưa
Lây huây với chuyện nắng mưa
Cũng đành chịu thiệt cho vừa phận ta.

Nhìn nhau mừng lẫn xót xa
Gặp vui, buồn với ngày qua mất còn.
Thôi thì chia ngọt sẻ ngon
Xiết tay chúc phúc héo hon ích gì!

Aanh  Tú
Boston / October 12, 2012
  
Xướng:

NHỮNG LÀ QUÊN NHỚ

Cuối cùng mới hiểu thật ra
Bao giờ ta chẳng khác ta bây giờ
Lang thang lủi thủi lơ ngơ
Bỏ quên túi trước lần rờ túi sau

Trắng đen thường đội trên đầu
Đôi khi chợt nhớ để đâu mất rồi
Nảo…nào…tôi bỏ quên tôi
Buồn buồn quơ bắt, cười cười lại buông

Cứ mềm như một giọt sương
Mà khi nắm chặt chảy luồn qua tay
Cám ơn tên gọi như vầy
Là tôi gặm hết đời nầy còn ta

Bây giờ mới kịp rõ ra
Lỏng trên chật dưới có mà như không
Trắng đen lặng lẽ quay vòng
Cỏ non lá biếc cũng đồng nắng sương.

Phong Tâm


Họa:

CŨNG ĐỒNG NẮNG SƯƠNG

Giữa khuya thức giấc gọi hồn
Gọi hoài không gặp bồn chồn tâm tư
Xác như xuồng rách lắc lư
Giữa con sóng dữ lừ đừ vượt sông.

Bến bờ tìm gặp chữ đồng
Xác hồn hoà hiệp tang bồng tứ phương
Bạc đầu nhìn thấy mà thương
Tay trao vài chữ trùng dương gởi về.

Miệt mài ngày tháng hôn mê
Nhớ quên lẫn lộn một bề như nhau
Sá gì một chút thấp cao
Nắm tay dìu dắt cùng vào gió sương.

Anh Tú


TÌM ĐÂU?

Giấc ngủ chập chờn, bao lần trở giấc trong đêm, mắt trao tráo khi “gà chưa gáy sáng” (như vào thời điểm ở quê nhà), nghĩ “lang thang” về ngày tháng cũ, ngày tháng của tuổi mình còn trẻ, đã từng ngạc nhiên sao mẹ (mẹ ruột lẫn mẹ của người phối ngẫu của mình) tại sao thức sớm như vậy? Bây giờ mới hiểu và….

Tranh thiết kế bởi YÊN DẠ THẢO
Bao lần tôi cố đi tìm
Một hình bóng cũ đã chìm trong sương.

Sương thu lạnh thoáng mùi hương
Thơm mùi hạt gạo Nàng Hương quê nhà.
Người mờ khuất, dỉ vảng xa
Bóng hình ấy vẫn…mặn mà ngàn năm.

Mẹ ơi! Nơi chốn xa xăm
Biết con nhớ mẹ tím bầm ruột gan?

Nguyễn Hồng Ẩn (Anh Tú)
Thu 2013
(October 8, 2013)
NHẬT KÝ MỘT CHUYẾN ĐI

Hai hôm nay trời Houston giông gió
Đến đây ngồi bó gối ngắm mưa tuôn
Chiều u ám nhớ em sao da diết
Không em bên anh thấy dạ nao buồn.

Thăm mẹ bạn xưa hẹn mà không viếng
Bà vẫn còn nhớ mặt cháu hổ ngươi
Ngoài trời mưa tình người thêm ấm áp
Nét nhăn nheo vẻ rạng rỡ nụ cười.

Con cái lớn như cánh chim vở tổ
Đứa mỗi nơi cha mẹ nhớ mõi mòn
Bus đưa chân chạm chiều vàng Dallas
Háo hức lòng trăm dặm đến thăm con.

Xưa nghe tin, trò tìm thăm thầy cũ
Arlington thầy trả nghĩa trả tình
Ba thầy trò chụm đầu nhau tâm sự
Tóc bạc/ hoa râm dăm phút lặng thinh.

Gom chút nắng mưa đem về quà cáp
Gói bằng tình anh trao tặng em thương
Chỉ vắng tiếng nhau đôi ngày ngắn ngủi
Nhớ làm sao không ngủ suốt đêm trường.

Anh Tú
October 1, 2012




CHÚT CHẠNH LÒNG

Ngày xưa gió nộ mưa cuồng
Không nao núng sợ mà luồn lách đi.
Ngày nay đường sá phẳng lì
Đôi chân như gãy, lòng thì hắt hiu!

Cuối đời tợ buổi chợ chiều,
Là dòng suối cạn, cánh diều đứt dây.
Xưa tình yêu: mật ngọt ngây;
Giờ sao chua chát, đắng cay không ngờ!

Nhìn chiều buồm biển xa bờ
Nhắm đôi mắt lại mộng mơ hải hồ.
Dù đời vốn cõi hư vô
Vẫn mong làm sóng nhấp nhô đôi lần.

AnhTú
September 21, 2012


"EM" KIÊN LƯƠNG*

Đường xa bụi cuốn mịt mờ
Quanh co uốn khúc bên bờ biển xinh
Bổng nhiên cười mĩm một mình
Vì lòng xao xuyến với tình quê hương.
Vấn vương "cô gái" Kiên Lương
Chân vướn cát mịn bãi Dương mất rồi
Xe Lam lên dốc xuống đồi
Nhà tranh khói xám bồi hồi gió mây.
Dòng đời lạc bước đến đây
Nhân duyên tiền định xum vầy với "em".

Anh Tú
September 2012

*Tựa bài ý chỉ địa danh Kiên Lương thuộc tỉnh Kiên Giang (tên cũ: Rạch Gía)


TÌNH THƠ NHƯ NGÀN LÁ

(Thân tặng bạn tri kỷ)

Chiều cuối Hạ tiết trời đang trở lạnh
Nắng nhạt nhòa ray rức cả buồng tim
Của những ai tình cảm trót dịu mềm
Mau nước mắt chỉ vì cơn gió nhẹ.

Em khẻ trách bằng đôi lời thỏ thẻ:
Khi Xuân về anh viết những dòng thơ
Đậm yêu thương đưa rước bạn vào mơ
Giờ xa vắng vì mùa hoa đã hết.

Xin hãy nhớ tình thơ luôn bất diệt
Bám cành cây cánh lá lẫn hồn anh
Hay theo mây nương gió lẻn qua mành
Khắp ngỏ ngách tìm em trao thân ái.

Xin hãy nhớ tình thơ luôn sống mãi
Dù Hạ đi Thu đến lá vàng rơi
Dù Đông sang tuyết trắng khắp nơi rồi
Duyên Xuân vẫn tồn sinh như ngàn lá.

Xin hãy nhớ tình thơ là khối đá
Thời gian trôi… tình chẳng chút phôi phai
“Sự mất còn”… vô nghĩa với tương lai
Chuyện tri kỷ không là điều ảo mộng!

Anh Tú
September 4, 2012


2013/10/06

MƠ DƯỚI MƯA

Cơn mưa hè bất chợt rơi tầm tã
Tôi lầm lũi đi như lạc lối mơ
Lang thang 
đếm bước ưc gặp nàng thơ
Nhờ viết hộ trăm ngàn nỗi nhớ.

Nếu thần tượng mến yêu không gặp gở
Sẽ tương tư vật vã đến bao giờ?
Thương chữ nghĩa bơ vơ, xơ xác xơ,
Và hồn thơ tuyệt vọng đành quên lãng?

Bước đi dưới mưa lâng lâng lãng mạn
Mộng mơ tình tha thiết của nàng thơ
Rồi tôi ca lời hát rõ vu vơ
Nương nhờ gió rải rong trời ảo mộng!

Anh Tú
August 17, 2012


BUỔI SÁNG MONG MANH

Những buổi sáng cuộc đời tôi đã gặp
Khi nắng hồng tươi hoặc lúc bảo giông
Chẳng nệ chi, chào ngày trong háo hức
Mơ là chim tung cánh thỏa tang bồng.

Nam Bắc Tây Đông thấy sao nhỏ bé
Mộng lên trời xuống biển thỏa chí trai
Nhẹ tợ tơ hồng con đường sinh tử
Có bao giờ để ý đến tháng ngày.
*
* *
Thời gian dài vó câu qua cửa sổ
Mộng chưa thành, đuôi mắt dấu chân chim.
Ngày đìu hiu cùng đêm đen sâu thẳm
Giết dần từng giọt máu nóng trong tim.

Vẫn những bình minh xưa tôi từng gặp
Mà bây giờ buổi sáng thấy mong manh.
Chút vị đắng vướng vít nơi đầu lưởi
Khi gió nhẹ đưa chiếc lá lìa cành!

Anh Tú
July 26, 2012


Xướng :

BẾN VẮNG CHIỀU QUÊ 

Thấp thoáng bên sông chút nắng vàng
Chiều nghiêng hoang lạnh buồn mênh mang
Bãi xa hờ hững con thuyền nát
Bến vắng thờ ơ nước chảy ngang.
Thương lắm Thu đi phiền nỗi nhớ
Ghét chi Đông đến hận Hè sang
Em đi bỏ lại ân tình cũ
Tôi tiếc bâng quơ chuyện phủ phàng ! 

Dương Hồng Thủy
July 2012

Họạ:

BẾN CŨ NGÀY VỀ

Bến cũ ngày về chiều ngả vàng
Trong lòng niềm nhớ ắp vươn mang.
Đò ngang
 mất bóng, ai chung thủy?
Bến sông còn dáng, kẻ sang ngang? 
Trăng sáng dịu dàng soi nước lớn
Mây chiều thong thả đón đêm sang.
An nhiên tự tại theo năm tháng
Nhân thế quên đi 
chuyện phủ phàng.

Nguyễn Hồng Ẩn
July 14, 2012




Xướng: 



HAI ĐẦU NỖI NHỚ 



Em ở Úc Châu anh ở đây 
Thu về mưa trắng lớp bay bay 
Người đi ngàn dặm thương hồn nước 
Kẻ ở quê nhà sống lắt lay 
Trăng sáng ngàn phương mơ bóng nguyệt 
Đêm tàn đất cũ nhớ thương ai 
Em đi bên nớ anh ngơ ngẩn 
Chưa uống mà nghe chuếch choáng say ! 


Dương Hồng Thủy 



Hoạ:

HAI NẼO




Ai đã đi rồi tôi ở đây 

Buồn nhìn mưa nắng, gió mây bay. 
Khi còn…, hạnh phúc lòng vui vẻ 
Lúc mất …, âu sầu dạ lắt lay. 
Thuở ấy bên nhau đầy hạnh phúc 
Bây giờ xa cách nhuốm bi ai. 
Người ơi! Có biết tim tôi vỡ, 
Thất thểu đêm ngày tựa kẻ say! 


NHA 
June 14, 2012 

NGỔN NGANG

Có những ngày buồn dạ ngổn ngang
Ngước nhìn trời thẳm ngắm chiều tàn
Tâm trôi lảng đảng theo mây gió
Trí thả lang thang với núi ngàn
Nỗi nhớ trào lên đau mí mắt
Niềm thương ghìm xuống khổ tâm cang
Tay lùa mái tóc lưa thưa bạc
Mơ ước niềm riêng dang dở dang.

Anh Tú
June 12, 2012


2013/10/05


*Hai bạn thân sống khác nhau châu lục
Thường vui cợt đùa nhau lúc thảnh thơi
Mỗi lần cà phê thân ái thư mời
Nên cảm hứng viết bài thơ tưởng tượng*



LY CÀ PHÊ SÁNG-TỐI*

Mỗi ngày về… khi chào đón nắng mai
Ly café… em muốn biến thành hai
Một…gởi anh yêu nửa vòng trái đất
Lời ngọt ngào mời… anh có ngất ngây?

Em...sáng tinh sương,
Anh…nhuốm hoàng hôn.
Tâm tình này!
Ôi! Xao xuyến tâm hồn.
Café thơm đưa anh vào giấc ngủ
Với bóng hình em thành mộng chập chờn!

ANH TÚ
May 30, 2012


2013/10/03

MỘT TRƯA HÈ

Trưa hạ trời Sài Gòn nắng cháy
Gác trọ lửa thiêu chợt nhớ nàng.
Muốn đến thăm nhưng lòng áy náy
Ngốc nghếch này em sẽ ngỡ ngàng?


Trên lối đạp xe qua chốn ấy
Có mấy hàng cây hiểu nỗi lòng
Như mĩm cười… rung rinh cánh lá
Bởi vài cơn gió thoảng trưa nồng!

Ngần ngại đưa tay ra gõ cửa
Đón khách khi say ngủ giấc trưa
Ly chanh đá dịu anh cơn khát
Tình si đến thế mấy ai vừa?

Dĩ vãng giờ đây khi nhớ lại
Bên phía trời kia người biết không:
Anh muốn vượt qua vùng biển rộng
Tìm đến em bày giải nỗi lòng!


Anh Tú


GIÓ LỘNG PHI TRƯỜNG


Nỗi lòng kẻ ở người đi
Tại sao lại khổ sầu vì người dưng
Quê-hương bỏ lại sau lưng
Có mang kỷ-niệm theo từng bước đi?


Những lần thư-viện học thi
Th
ân tình trao đổi những gì nhớ không?
………………………………
Giảng-đường Khoa-Học mênh mông
Thay nhau giữ chỗ để không c
ách rời.


Tan trường sóng bước rong chơi
Cộng-Hòa 
đại-lộ gió vờn tóc bay

Cùng nhau ước chuyện tương-lai
Chen lời tha-thiết cho dày mến thương.

Một chiều gió lộng phi-trường
Đường mây mang bạn viễn-phương xây đời.
Ráng chiều vàng úa chân trời
Cánh chim dần khuất, rã rời ước mơ.

Có người ở lại ngẩn-ngơ
Tình vu v
ơ chớm thẩn-thờ chia tay.

Bên trời người hởi có hay?
Bao giờ bạn nh tháng ngày tóc xanh?

Anh Tú

*Về một kỷ-niệm 1963, thời sinh-viên.
VUI VỚI VẾT ĐAU?

Khi nào còn có trăng sao
Em còn nhắc chuyện ngày nao chúng mình.
Dù không duyên nợ ba sinh
Một giây ân ái là nghìn nhớ thương.
Ngàn năm còn đọng dư hương
Ngọt ngào cay đắng tơ vương sáng chiều.
Lá vàng làm đẹp Thu yêu
Giận hờn tan vỡ càng nhiều nhớ nhau.
Em vui với những vết đau
Với tim rỉ máu với màu trắng đen!

AT
17/9/2012
(CL)
ANH?

Anh là gì ? Làm đời em chao đảo
Là gió mây làm mưa bảo cuộc đời
Làm cánh lá hoa rơi rụng tơi bời
Mỗi lần lướt qua miền quê êm ả?

Anh cũng là khói hoàng hôn thôn dã
Thoáng hương thơm mùi rạ quê hương.
Ánh mắt nụ cười lời nói yêu thương
Rót mật ngọt vào tim em bé bõng.

Anh chính là nhịp đu đưa của võng
Dưới những bóng xoài bóng mận bóng dừa
Là ca dao ru thiêm thiếp giấc trưa
Cho hạnh phúc mộng mơ đời con gái.

Anh là dòng sông cho thuyền xuôi mái
Những đêm rằm lấp lánh ánh trăng,
Chở những ước mơ chú Cuội chị Hằng
Của trai gái trong làng tràn nhựa sống.

Anh chính là những anh hùng lương đống
Dâng máu xương cho Tổ Quốc thân yêu.
Em mến thương anh không biết bao nhiêu
Anh luôn còn đó và còn mãi mãi.

Như sống lại từ khoảng đời thơ dại
Đến hôm nay khi mái tóc điểm sương.
Hoài niệm về anh hoài niệm quê hương
Là hành trang của đời em muôn thuở.

Anh Tú


HẠNH PHÚC MONG CHỜ

Cám ơn hạnh phúc mong chờ
Cho tôi giây phút mộng mơ tuyệt vời.
Tỉnh mộng hồn còn chơi vơi
Nửa say nửa tỉnh cuộc đời đẹp sao.

Bạn thơ cách trở non cao
Sông dài biển rộng nhưng nào thấy xa
Trao nhau vần điệu mượt mà
Nhớ về trường cũ, quê nhà, tình thân.

Lời thơ cảm thấy thật gần
Bạn, thầy thương mến hiện dần hôm nay.
Vắng thơ dù chỉ một ngày
Lòng nôn nóng nhớ, ai hoài chờ trông.

Trời xanh đẹp dáng mây hồng…
Cám ơn hạnh phúc chờ mong thơ người.
Cuộc đời mãi mãi xanh tươi
Nếu lòng mở rộng tình người cùng nhau.

Anh Tú
February 7, 2012