2020/02/02

TUỔI XUÂN MƠ
Rồi một buổi Xuân về trên vạn lối
Nắng Xuân hồng cài lên tóc em thơ
Vườn hoa Xuân hàm tiếu vẫn mong chờ,
Cho Xuân tới rộn ràng khoe sắc thắm.

Trên cảnh vật niềm tươi vui tô đậm
Buổi Đông tàn mưa lẩn trốn mùa Xuân
Tóc em đan trong gió thổi du tuần,
Hương Xuân thoảng đưa em về tuổi mộng.

Mùa Xuân nay là cả nguồn hy vọng,
Đến với người bằng tất cả ước mơ.
Xuân đến đây bằng giây phút mong chờ,
Bằng tuổi ngọc em tôn thờ mãi mãi.

Lê Kim Tuyết
9A2
Giai Phẩm Xuân Nhâm Tý 1972
Trung Học Bình Minh Vĩnh Long.

2020/01/31

CÓ AI...?

Em đi từ độ trăng tròn lẻ.
Lớp học sân trường vắng bóng hồng
Lối cũ chân chim in gót nhỏ.
Hỏi ai còn có nhớ em không?

Thời gian trôi cứ trôi đi mãi.
Nay đâu những buổi đón cùng đưa? 
Trãi qua năm tháng đời dâu bể
Ngày trở về em lạc lối xưa.

Buồn ơi! Cảnh cũ còn đâu nữa.
Có ai chia sẻ để cho vừa?

Lê Thị Hồng Huệ

2020/01/24

XUÂN BUỒN


Chiều về ươm lạnh khung trời,
Vài bông mai rụng giữa vời nhớ thương.
Nàng Xuân về giữa phố phường,
Sao mình lạc lõng sầu vương ngập lòng?

Mấy lần Xuân ngóng Xuân trông,
Thương ơi! Đất mẹ vẫn đong nặng sầu.
Nhìn Xuân se thắt lòng đau,
Bao năm quê cũ nhuộm màu chiến tranh.

Biết bao giờ mới yên lành,
Cho đôi dòng lệ thôi quanh mi gầy.
Tuổi xanh vướng tội gì đây
Nhìn về bóng tối tương lai ngỡ ngàng.

Những ngày qua  những kinh hoàng,
Những ngày trước mặt còn mang hận hờn.
Xót xa lòng kẻ tha hương,
Những chiều cuối mặt lịm buồn trên tay.

Xuân ơi! Tôi ước mơ hoài,
Cho quê tôi một ngày mai huy hoàng.
Để tôi nhìn lại thôn làng,
Chào mùa Xuân mới bằng ngàn tiếng ca.

Mong niềm hạnh phúc chan hòa
Và niềm đau cũ còn là thoáng mơ.

Lam Tuyền
1975

2020/01/23


GIÓ BẤC MẸ ƠI

Đêm nay gió bấc trời se lạnh,
Ủ ấm cháu thơ tấm áo dày.
Áo dù không ấm bằng hơi mẹ,
Tình bà cũng đủ giấc nồng say.

Còn nhớ năm xưa gió bấc về,
Ngoại gom đốt hết lá vườn quê.
Cả nhà sưởi ấm bên hơi lửa,
Cười rộn, vườn cây tỉnh giấc mê.

Đã sáu mùa đông lạnh lẽo rồi,
Mẹ hiền xa khuất cõi mù khơi.
Ngoại buồn ngoại chẳng đi gom lá,
Sáng lạnh còn đâu những tiếng cười!

Có những chiều con mỏi mắt trông
Ba về ủ laị chút hơi nồng,
Ấm êm phụ tử tình thâm cũ,
Không còn lạnh nữa những đêm đông.

Nhiều lúc buồn con gọi"Mẹ ơi"!
Mịt mùng thiên cổ mẹ đi rồi!
Sinh ly, tử biệt con ôm hết,
Chỉ còn bên gối ngoại già thôi!

Sâm Thương
19/12/2017

2020/01/21

BƯỚC NHẸ VÀO XUÂN

Sáng hôm ấy từ phương Đông em chợt đến
Đến thật tình cờ trong lụa trắng thoáng bay
Tôi gặp em khi đã tỉnh cơn say
Em khép nép dưới cổng trường với đôi tay ôm vở

Mắt trốn chạy sân trường ơi, sao bỏ ngõ!
Để em tôi bỡ ngỡ bước vào trường
Buổi học đầu tiên em cuối mặt xuống đường
Đường vào cổng với hàng dương xanh, phượng vĩ

Tôi đã thấy em dáng mơ kiều mị
Với bước chân ngượng ngập mới đến trường
Em tôi ơi! Em nhìn biết nỗi vương
Để thấy kẻ ngẩn ngơ hồn khuấy động

Để thấy tôi thoáng mơ trong mộng
Thấy môi em nở chút nụ cười
Mặc dù em không thốt nửa lời
Tôi vẫn thấy hồn em thơ ngây quá

Tôi vẫn thấy em không xa lạ
Thôi đúng rồi tôi đã thấy trong mơ
Thấy trong mơ chiếc lụa trắng phất phơ
Ôm cặp sách nhẹ lên từng phiến đá...

Nguyễn Thành Dũng
(VỀ KT XA LẠ)
Giai Phẩm Xuân Ất Mão 1975
Trung Học Bình Minh, Vĩnh Long

2020/01/19



Xướng:

NÓ CHÚC NHAU

Tôi lặng người nghe nó chúc nhau
Chúc mừng gia quyến được sang giàu
Chúc sao tài lộc vào như nước
Sức khỏe mạnh khù không ốm đau !
Không chúc dân ngu nghèo số một
Lo ăn từng bữa đến phờ râu
Riêng tôi xin chúc quan anh nhé
Ăn ít cho dân đỡ nhức đầu !

Dương hồng Thủy
(17/01/2020 – 23 Tết âm lịch)

Họa:

TẾT CHÚC NHAU

Vui xuân Canh Tý chúc mừng nhau,
Hết thảy bàng dân  Phú, Túc, Giàu !
Vạn sự hanh thông thôi lận đận,
An khang thịnh vượng hết buồn đau.
Bạc tiền rủng rỉnh vui ra mặt,
Con cháu đầy nhà phúc vễnh râu.
Hạnh phúc Thuận Hòa là số một,
Kính trên nhường dưới lấy làm đầu !

Đỗ Chiêu Đức
Tết Canh Tý 2020

* Ông bà ta dạy :
          Gia hòa vạn sự hanh 家和萬事亨, có nghĩa : Gia đình mà HÒA THUẬN  thì muôn việc đều hanh thông (suông sẻ). Nhưng người đời thường nói trại thành " Gia hòa vạn sự hưng 家和萬事興" : là Gia đình hòa thuận thì mọi việc đều Hưng Vượng. Hai cách nói trên về ý nghĩa thì cũng tương đương nhau mà thôi; nhưng HANH là muôn việc đều suông sẽ rộng nghĩa hơn là HƯNG  chỉ có một mặt Hưng Vượng mà thôi !

Họa:

TẾT ĐẾN TÔI MONG

Tết về còn chúc nhau... mừng nhau
Đã lão xá chi nghèo với giàu.
Buông bỏ rọi đường thêm hạnh phúc
Vị tha soi ngỏ giảm buồn đau.
Đám con hòa thuận bà tươi mặt
Lũ cháu ngoan hiền ông vuốt râu.
Như thế đủ đầy cho một kiếp
Giữ gìn sức khoẻ nhớ lo đầu.

Anh Tú
Tết Canh Tý 2020


2020/01/18

BÌNH-MINH QUÊ HƯƠNG TÔI
(Thân tặng chị Ngọc Gõ và bé Ngọc Mai)


Đây BÌNH-MINH quê-hương tôi thơ mộng
Nằm xuôi theo bờ nước HẬU-GIANG,
Du khách ơi, xin nhớ ghé thuyền sang,
Viếng đôi phút để nghe lòng lưu luyến.
Khách ơi! Khách sẽ thấy:

Xứ BÌNH không rộn-rịp,
Dân BÌNH không kiêu-sa
Nhưng xứ BÌNH luôn kiều mị, thướt tha
Bên hàng dừa xanh chạy dài ven bờ ranh THÀNH-LỢI.

Rồi mỗi độ thu về, chiều thu nhạt nắng
Dưới dòng sông hờ hững nước êm trôi
Thập thoáng bóng con thuyền từ bên kia xóm vắng
Nhẹ mái chèo xuôi sóng lướt sang sông
Khách ơi! Xin chớ chạnh lòng
Mời khách xuống thuyền,
cô lái đò sẽ đưa khách sang MỸ-HÒA thôn thưởng ngoạn...

MỸ-HÒA  thôn có ruộng đồng bát-ngát,
Có khói lam mờ ôm ấp mái tranh sơ,
Có vầng trăng quê soi bóng nước lững lờ,
Có cô thôn nữ hương sắc mặn mà,
Thật duyên dáng bên chiếc áo mang màu phù sa trắng đục.
Cô thẹn thùng đứng sau xóm trúc,
Đưa giọng buồn gởi đến khách phương xa...

"Hò … hơ … khách ở phương nào?
Có hay quê mẹ phủ màu chiến chinh.
Ngày mai non nước thanh bình,
Người về nối lại ân tình năm xưa".

***
Này khách nhé , nhớ qua con đường ÁO TRẮNG,
Xin dừng chân thăm viếng mái trường BÌNH,
Nơi đây có hàng dương cao vút tận trời xanh,
Có đàn sáo nhỏ nhởn-nhơ giữa tuổi đời trinh trắng.
Hay khách cuối đầu yên lặng
Lắng nghe tiếng chuông gợi sầu từ ngôi cổ tự LONG-AN.
Chuông ngân vang hồn khách sẽ mơ màng,
Như lạc giữa thiên đàng đầy mộng mị.

Kìa, khách hãy nhìn xem:
Dưới làn hương nghi ngút,
Những người con Phật ngoan lành
Đang cuối đầu khấn nguyện
Cho đất nước thanh-bình...

***
Du khách hởi,
Khi gió Đông về lành lạnh hơi sương,
Xin người trở lại nơi đây sưởi ấm lòng qua những lời ru dịu ngọt,
Lời ru thoát ra từ đáy lòng, như bao người mẹ VIỆT
Người mẹ xứ BÌNH yêu quê hương tha thiết
Nên từng chiều luôn khuyên nhủ đứa con thơ...

"Con của mẹ ơi!
Tuổi trẻ nơi con phải mang nhiều hy-vọng,
Rưới lên vùng khô sỏi của quê-hương.
Khi lớn lên con nhớ lấy tình thương,
Lấy chí dũng, lấy kiên cường bất khuất.

Con có nghe chăng ?
Tiếng hờn than từ lòng mảnh đất
đang thét gào: Hởi, những người da vàng máu đỏ
Xin ngừng tay chớ chém giết nhau chi.

Con có thấy chăng?
Vạn người dân yêu nước,
Bước ra đi thề quyết hy-sinh,
Đem máu xương mong đổi lấy thanh-bình,
Cho nước VIỆT một trời vang tiếng nhạc.

Con thơ ơi!
Hai mươi năm rồi mẹ ôm niềm khao khát
Mong một ngày non nước hết binh đao
Hơn hai mươi năm mẹ thương xót, nghẹn ngào
Cho số kiếp đọa đày, cho điêu tàn đổ vỡ...

Lời ru dứt, người mẹ hiền cuối mặt,
Hôn con thơ dòng nước mắt tuông rơi.
Ôi, ngậm ngùi chua xót quá đi thôi,
Khách có thương không, người mẹ VIỆT-NAM nghìn đời đau khổ...

Lặng lẽ hoàng-hôn xuống,
Nương trên mấy hàng cau,
Văng vẳng xa xa tiếng tiêu sầu vọng lại,
Thật não nùng qua âm điệu ly tao,
Khách lắng nghe lòng có xuyến xao, 
Và có biết đấy là tiếng lòng của người dân SONG-PHÚ.

Bao mùa ủ-rủ lệ xót xa,
Thương đứa con thơ vừa ngã gục hôm qua,
Bởi trái đạn vô tình rơi sâu giữa lòng lớp học
Dòng máu đỏ loang đầy trên nền gạch
Chan hòa chung màu mực tím dở dang.
Ôi...ôi, đôi tay ngà ngọc hôm nào,
Thường nắn-nót nét quê-hương kiều diễm.
Nay nằm phơi trên hàng rào gai kẻm ,
Trước cổng trường bên trang sách tả tơi.
Đôi mắt nai tơ nhắm nghiền mãi mãi ,
Không còn lóng lánh nét tinh anh.

***
Thôi khách ơi! dừng nơi đây nhé,
Hẹn mai sau khi binh lửa hết lan tràn,
Nắng mới chan hòa trên vạn nẻo quan san,
Khách trở lại, quê tôi xin hiến dâng trọn vẹn
những gì thơ mộng nhất,
Quê hương tôi, đây xứ BÌNH,
Tuy nghèo nhưng vẫn đậm tình thiết tha.
Ngày mai khách có chia xa,
Nhớ ghi đôi nét gấm hoa vào lòng...

Đơn Phương ĐỒNG THANH THỦY
mười một a một
Giải nhất thơ Đệ II cấp.
Giai Phẩm Ắt Mão 1975
Trung Học Bình-Minh Vĩnh-Long

2020/01/16



CHO EM

Cho em nhẹ bước êm đềm,
Qua cầu dĩ-vãng mong tìm cố nhân.
Cho em một thoáng bâng-khuâng,
Nhớ về tuổi ngọc trăm lần vấn-vương.
Cho em nhạc điệu du dương,
Ngày xưa ai dạo giữa cung thương buồn.
Cho em nhìn giọt mưa tuông
Ngỡ rằng nước mắt người thương thuở nào.
Cho em lắng dịu cơn đau,
Bằng lời mật ngọt ca dao dịu hiền.
Cho em giấc ngủ bình yên,
Lắng nghe tiếng hót vành khuyên vỗ về.
Cho em trở lại đường quê
Thăm đồng lúa mới, con đê hàng dừa.
Cho em giây phút say xưa,
Mỗi lần nghe pháo giao-thừa sang xuân.
Cho em dòng máu lưu-luân,
Của người dân VIỆT đã từng liệt-oanh.
Cho em màu mắt biếc xanh,
Nhìn vùng đất mẹ thanh-bình hoan ca.

t.t ngọc đẹp 
lớp 9A6 trung học Bình Minh
giải thơ khuyến khích toàn trường đệ I cấp 1974-1975
Giai phẩm Xuân Ất Mão 1975

2020/01/01

2019 GỞI 2020


Cám  ơn Trời! Mỗi năm vừa hết
Liền tặng cho năm khác để vui
Gởi lời chúc bạn bè thân thiết 
Đón nhận toàn HÊN tống biệt XUI!

Anh Tú
2019-2020

2019/12/27

MỘT NGÀY 

Ngày thức dậy nắng xuyên kẻ lá
Giọt sương mai lấp lánh kim cương
Líu lo chim hót mừng ngày mới
Có thêm ngày nữa để yêu thương

Ánh nắng tươi nồng soi khắp hướng
Ấm tình tạo hoá với muôn loài
Cây rợp đất ... trời xanh én lượn
Trao niềm vui hạnh phúc từng ngày

Ngày vào tối nắng đi ngần ngại
Luyến lưu chiều sắc thắm chân mây? 
Mai thức dậy ước mơ lập lại
An lạc đâu xa ... phải chốn này?

Anh Tú

2019/12/15

ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY 
Thơ: Quang Dũng
Diễn ngâm: Hồng Vân
LỠ BƯỚC SANG NGANG
 Thơ: Nguyễn Bính
 Diễn ngâm: Hồng Vân  [Phần 1, 2 & 3] ...
NỮ NGHỆ-SĨ HỒ ĐIỆP


Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp. 
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu. 

Vũ Hoàng Chương

Một người trong số những nghệ sĩ của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa từ trần sau Ngày 30 Tháng Tư 1975 ít được người đời nhắc đến nhất là Nữ Nghệ Sĩ Hồ Điệp, giọng ngâm Thơ tuyệt vời của Ban Thi Văn Tao Đàn. 
    Không phải vì vô tình mà người ta không nhớ, không thương những người đã khuất. Trong những năm u ám sau 1975 người Sài Gòn chết thảm quá nhiều, người chết trong tù ngục công sản, người chết trên biển, người chết trong rừng, nhìn đâu cũng thấy tang tóc, đau thương, những người chưa chết thần hồn và trái tim tan nát, cuộc sống của mình không biết còn mất lúc nào, người ta không còn tinh thần để hỏi, để nhớ, để thương những người mất tích. 
   Nữ nghệ sĩ Hồ Điệp đi vượt biên đêm nào, tháng nào, năm nào? Chắc chỉ có thân nhân của bà được biết. Nữ nghệ sĩ đi và mất tích. Thân xác Hồ Điệp từ lâu rồi nằm dươi đáy biển Đông. Sáng nay, một sáng Tháng Bẩy ở Xứ Người, tôi trái tim sầu muộn, tưởng nhớ những văn nghệ sĩ Sài Gòn đã giã từ dương thế kể từ sau Ngày Oan Nghiệt 30 Tháng Tư 75. Người Thứ Nhất tôi tưởng nhớ hôm nay là Nữ Nghệ Sĩ Hồ Điệp. 
Năm 1960 yên bình trong một cuộc họp mặt của một số văn nghệ sĩ ở Sài Gòn, có Vũ Hoàng Chương, Hồ Điệp, Mặc Thu. Trứơc năm 1954, ở Hà Nội, Nhà Văn Mặc Thu viết hai tác phẩm “Gang Thép Đợi Chờ” và “Bát Cơm, Bát Máu.” Thi bá Vũ Hoàng Chương làm hai câu Thơ tặng Hồ Điệp, Mặc Thu; 

Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp.
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu. 

Hôm nay, 46 năm sau buổi chiều xưa Thi bá làm hai câu “Mưa cầm, gió bắt, thép đợi, gang chờ..,” tôi, kẻ mất nước sống buồn những ngày thừa ở xứ người, tôi, cánh bướm già sống sót qua cuộc mưa cầm, gió bắt dài đến 20 mùa lá đổ ở Sài Gòn, tôi không có thép, có gang gì cả mà nếu có thì cũng không thép đợi, gang chờ mà thép mòn, gang rỉ, nhớ những ngày xưa và những người nay không còn nữa, cảm khái tôi tiếp hai câu của Thi bá, làm thành: 

Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp.
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu.
Điệp bay ra biển sương mù,
Có về đâu nữa, đất Hồ ngàn năm! 

bấm vào đây chọn nghe 




 A. Thi Văn Tao Đàn với tiếng ngâm thơ của nghệ sĩ Hồ Điệp : 
 B.  Tưởng Niệm Nữ Nghệ Sĩ Hồ Điệp

Mưa cầm, gió bắt thương Hồ Điệp. 
Thép đợi, gang chờ xót Mặc Thu. 
Điệp bay ra biển sương mù, 
Có về đâu nữa, đất Hồ ngàn năm!

Vũ Hoàng Chương 

  Bích Huyền thực hiện : 


Nguồn: Internet