Bố thí.Một người nghèo hỏi Đức Phật : “Tại sao con nghèo như thế?”
Phật nói : “Vì con chưa học được cách bố thí cho người khác.”
Người ấy nói : “Con không có thứ gì cả, thì lấy gì con bố thí.”
Đức Phật dạy : “Cho dù con hoàn toàn không có cái gì, con vẫn có thể thực hiện bố thí 7 điều này :
1. Nhan thí - Bố thí nụ cười,
2. Ngôn thí - Bố thí ái ngữ, nói lời hay.
3. Tâm thí -Bố thí tâm hòa ái, lòng biết ơn.
4. Nhãn thí - Bố thí ánh mắt nhìn thẳng hiền từ.
5. Thân thí - Bố thí hành động nhân ái.
6. Tọa thí - Bố thí nhường chỗ cho người cần.
7. Phòng thí - Bố thí lòng bao dung
Blog CHIA SẺ VUI BUỒN: Viết, đọc thơ văn là thú vui tao nhã. Xin chép lại nơi đây thơ văn của bè bạn, của tôi và sưu tầm những bài hay của các thi văn sĩ thành danh nổi tiếng, bên cạnh đó là những nhạc khúc, clips, hình ảnh đẹp … để chia sẻ với mọi người cùng tìm chút niềm vui. Anh Tú anhtu010168@yahoo.com.vn
2015/07/24
2015/07/23
Mưa Trong Hồn Tôi
Il Pleure Dans Mon Coeur
Il pleure dans mon coeur
"Bỗng dưng ta nhớ lại một gịọng ca nữ ướt át nghen ngào ngày xưa….”Il pleure dans mon coeur comme il pleut sur la ville/ Quelle est cette langueur qui pénètre mon coeur…”và ta nghe có vị đắng trong cổ họng. Thôi thì ta cũng có lời đồng cảm cùng mi:
Bên ngoài trời chợt mưa chợt nắng
Trong lòng ta chợt nắng chợt mưa
Biết ai tâm sự cho vừa
Nắng chưa kịp ấm đã mưa trong lòng…
Phú Thạnh"
Một người bạn chí cốt của tôi từ thuở bé thơ nơi quê nội,
Nguyễn Phú Thạnh, đang vằn vặt với nỗi khổ vì hiền thê vừa "về
với đất", khi thở than đã nhắc hai câu đầu của bài thơ tuyệt vời:
Il Pleure Dans Mon Coeur
Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville ;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur ?
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur ?
Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits !
Pour un coeur qui s’ennuie,
Ô le chant de la pluie !
Par terre et sur les toits !
Pour un coeur qui s’ennuie,
Ô le chant de la pluie !
Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s’écoeure.
Quoi ! nulle trahison ?…
Ce deuil est sans raison.
Dans ce coeur qui s’écoeure.
Quoi ! nulle trahison ?…
Ce deuil est sans raison.
C’est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine !
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine !
Paul Verlaine
Do xúc động tôi có CẢM TÁC:
Do xúc động tôi có CẢM TÁC:
Mưa Trong Hồn Tôi
Khóc trong lòng...tợ
mưa trên phố
Buồn vẩn vơ vằn vặt khổ tôi?
Những tiếng mưa êm như khúc nhạc
Mà không xoa dịu trái tim
côi!
Khóc vô cớ lúc hồn rời rã
Không phụ tình ...tang lòng để chi?
Cả khối sầu... sao tim gánh lấy
Khi không yêu chẳng ghét điều gì!
Anh Tú
July 23, 2015
2015/07/22
Il Pleure Dans Mon Coeur
Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville ;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur ?
Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits !
Pour un coeur qui s’ennuie,
Ô le chant de la pluie !
Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s’écoeure.
Quoi ! nulle trahison ?…
Ce deuil est sans raison.
C’est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine !
Paul Verlaine
2015/07/18
*Chợt Nắng Chợt Mưa
Quê hương tôi chỉ hai mùa khô ướt
Vào hè thường khi chợt nắng chợt mưa
Mưa vừa dứt nắng lên ngôi chói lọi
Hơi đất nồng theo gió thoảng đong đưa.
Mưa lại đến rào rào dòng nhạc hạ
Nắng chưa kịp đi còn đậu trên cây
Đôi tình nhân nép mình bên hè phố
Âu yếm nhìn nhau ánh mắt ngất ngây.
Bà Ngoại phơi trước sân đôi gịa lúa
Chiếc đệm vuông trải mỏng lớp thóc vàng
Mưa ào đến bà kéo nhanh vào cửa
Đem lúa ra khi nắng lại chứa chan.
Thời tiết xứ người hôm nay nhắc nhở
Nhớ Sài Gòn và quê ngoại thuở xưa
Chút quay quắt, chút bâng khuâng xen lẫn
Dĩ vãng đùn lên theo nắng cùng mưa.
Anh Tú
July 18, 2015
2015/07/16
MƠ MỘT NGÀY*
(Thương về Thầy cũ, trường xưa của tôi)
Nghe tiếng ve kêu đến hạn kỳ
Nhắc thời trai trẻ lúc ra đi
Nghe tiếng ve kêu đến hạn kỳ
Nhắc thời trai trẻ lúc ra đi
Đêm nay viễn xứ ngồi đơn lẻ
Dấu vội đôi hàng lệ ngấn mi.
Cảnh cũ còn đây dưới bóng cây
Bàng xưa quả chín rụng rơi đầy
Sân trường như thước phim quay chậm
Tôi thấy tôi rồi, tóc gió lay!
Lở hẹn thời gian, lữa với lần
Ừ thôi, người hởi, chẳng đừng ngưng
Mơ sao có được ngày xum họp
Rộn rã tươi cười lắng đọng xuân.
Bến cũ, đò xưa, vẫn đợi chờ
Người về, như tợ chuyện trong mơ
Sông quê nước chảy qua cầu suốt
Mà bóng hình ai vẫn mịt mờ!
Còn nhớ không ai ? lúc bãi trường
Gặp thời ly loạn tán muôn phương
Dăm ba đứa bạn không về nữa
Ghế trống, lưa thưa, hắt nỗi buồn.
Góc bể, chân mây, thảy đã già
Mà sao đau đáu chuyện xưa xa
Mơ ngày gặp lại, cười mom mém
" Tớ, cậu, mi, tao" mắt ướt nhòa!
July 15, 2015
*Họa bài Hè Tha Hương của Nguyễn Phúc Hậu:
http://anhtuvaban.blogspot.com/2015/07/he-tha-huong-cam-tac-tu-bai-cho-mot-he.html
*Họa bài Hè Tha Hương của Nguyễn Phúc Hậu:
http://anhtuvaban.blogspot.com/2015/07/he-tha-huong-cam-tac-tu-bai-cho-mot-he.html
Ảnh: Nguyễn Lệ Thủy |
Hè Xưa!
Rả rít kêu buồn rộn tiếng ve
Đưa ta về lại tuổi thơ hè
Cho dù tất cả xuân trong hạ
Vẫn thấy tim mình thoáng tái tê.
Kỹ niệm vùi sâu ký ức rồi
Bao năm vò võ chốn xa xôi
Đâu rồi cánh phượng sân trường cũ
Lưu bút chuyền tay, rớm mắt, cười.
Thầy cũ, trò xưa, kẻ mất còn
Ra đi chôn chặc tuổi thơ non
Thời gian, chồng chất, đầu phơ bạc
Nghe tiếng ve sầu, nhớ héo hon.
Biết có ngày nao trở lại trường
Tìm trong sâu thẳm chút dư hương
Tìm trong ánh mắt thơ ngây ấy
Cả một trời thương mãi vấn vương.
Xác phượng buông mình lặng lẽ rơi
Như ngày xưa đó đã từng rơi
Chỉ duy thiếu bóng người năm cũ
Để lại sân trường đỏ thắm phơi.
Trần Văn Dõng
Sài Gòn 15/7/2015
Hè Tha Hương
( Cảm tác từ bài Cho Một Hè Thu- Anh Tú )
Thấm thoát thiều quang
đến hạn kỳ
Nàng xuân lưu luyến
lại ra đi.
Từng cơn gió nóng mang
hè đến
Nắng phủ đồi thông
đọng chân mi.
Ngơ ngác chim ngàn nép
dưới cây
Giọng ve rả rích tiếng
vơi đầy.
Bóng ai thấp thoáng
bên bờ nước
Suối tóc bồng bềnh
theo gió lay.
Từ dạo ra đi đã mấy lần
Thu đông xuân hạ mãi
không ngưng
Mơ ngày họp mặt miền
quê cũ
Dừng bước phiêu bồng
đón gió xuân.
Thuở ấy tôi đi chẳng
hẹn chờ
Ngàn khơi vượt sóng
thỏa cơn mơ.
Ngoảnh nhìn quê mẹ qua
màn lệ
Lẫn khuất chân mây
khói tỏa mờ.
Nhớ buổi chia tay
trước cổng trường
Kẻ đi người ở cách
ngàn phương.
Biết bao kỷ niệm hè
lưu luyến
Ép chặt trong tim cánh
phượng buồn.
Hẹn trẻ thân thương,
quí bạn già
Mong ngày tương ngộ sẽ
không xa.
Thỏa niềm nhung nhớ
bao ngày tháng
Nâng chén hân hoan dấu
lệ nhòa.
Nguyễn Phúc Hậu.
2015/07/15
2015/07/14
Xướng:
Tại…
Nhủ lòng
chỉ ngắm em thôi
Hứa không rạo rực bồi hồi trong tim
Đã dằn nhớ chỉ lặng im
Mà sao rồi vẫn chết chìm trong say
Tại em
như dải mây bay
Là cơn gió mẩy hây hây trưa hè
Em là ngải, là bùa mê
Hồn anh quên mất lối về… tại em.
Phạm Đức Mạnh
***
Họa 1:
Cũng Tại…
Ngắm em rồi không muốn thôi
Liếc vài lần nữa một hồi thắm tim.
Làm sao dằn được lòng im
Hồn vào biển ái đắm chìm sóng say.
Nếu tầng trời mây ngừng bay
Dưới đất không gió hây hây mùa hè
Bấy giờ anh cố ngừng mê
Cô đơn thơ thẩn quay về! Quên em.
Anh Tú
July 14, 2015
***
Họa 2:
Tình như gió thoảng mây bay
Ru anh ngon giấc mộng say trưa hè
Em cho anh nỗi đam mê
Bây giờ lạc lối quay về...tại em.
***
Họa 2:
Tại Em...
Anh vờ chỉ ngắm em thôi
Mà sao hình bóng có rồi trong tim?
Dẫu rằng anh cố lặng im
Mà tim lỗi nhịp như chìm trong say
Anh vờ chỉ ngắm em thôi
Mà sao hình bóng có rồi trong tim?
Dẫu rằng anh cố lặng im
Mà tim lỗi nhịp như chìm trong say
Tình như gió thoảng mây bay
Ru anh ngon giấc mộng say trưa hè
Em cho anh nỗi đam mê
Bây giờ lạc lối quay về...tại em.
My Nguyễn
July 15, 2015
2015/07/13
THƠ XƯỚNG HỌA với nhiều tác giả.
Xướng:
THOÁNG XUÂN
Nắng nhạt mây nhoà phai áo thu
Bến đời đơn độc bước nhàn du
Lữ khách lặng nhìn thôn xóm vắng
Hoàng hôn dần xuống toả sương mù
Tha thướt bên thềm cô gái quê
Trong veo mắt ngọc làn môi thắm
Ngơ ngẫn khách trần lạc bến mê
Mòn gót phong trần giông bão ngưng
Sao nghe muôn sóng vỗ lưng chừng
Hoa đồng cỏ nội hương ngan ngát
Một thoáng quê chiều rộn gió xuân
Nhật Lệ
***
Họa 1:
CHO MỘT HÈ THU*
Chợt gặp giữa hè như có
thu
Lá vàng theo gió sớm
vân du
Chập chờn vài cánh
trong chiều xuống
Tím nhạt chân mây xa
mịt mù.
Có thuở gió hè thoảng đất quê
Vuốt ve làn tóc chạm
lời thề
Của nàng trinh nữ trên đường vắng
Da nắng nâu dòn đẹp đắm
mê.
Lãng tử giang hồ chân bước
ngưng
Nghe như năm tháng đã lưng chừng
Nghe như năm tháng đã lưng chừng
Hạ kia ghi dấu mùa luyến ái
Thu trót tình vương…mơ mộng xuân.
Anh Tú
July 13, 2015
*Họa bài Thoáng Xuân (Nhật Lệ)
***
Họa 2:
NUỐI TIẾC*
Nguyễn Phúc Hậu.
*Họa bài Thoáng Xuân (Nhật Lệ)
***
Họa 2:
NUỐI TIẾC*
Cảnh của mùa Hè sao
giống Thu
Gió chiều hiu hắt gót
nhàn du
Hạt mưa lất phất làm
bay lá
Lắng đọng hồn say, cỏ
sương mù
Nhẹ bước chân đi dọc
sông quê
Dừng chân nơi góc cảnh
ước thề
Nghe như em nói mình
yêu nhé
Ngập ngừng gió thoảng
phút đê mê
Ngắm lục bình trôi mãi
chẳng ngưng
Trách tình yêu cũ mới
lưng chừng
Sao em nở vội sang
thuyền khác ?
Để lại lòng anh giấc
mơ Xuân
Phan Lương
July 15, 2015
*Họa bài Thoáng Xuân (Nhật Lệ)
***
Họa 3:
DỪNG BƯỚC GIANG HỒ*
Gió nhẹ ,bên đồi, nghe tiếng thu
Lữ khách nghe chừ nhớ đất quê
Khúc nhạc chiều êm, bỗng bặt ngưng
Bay trong vô định khói mây mù.
Dừng chân phiêu bạc thoáng mơ quê
Nhớ phút ra đi với nguyện thề.
Năm tháng nhạt nhòa theo mộng ước
Dặm đường mờ mịt tợ cơn mê.
Mưa buồn thổn thức nhạc sầu ngưng
Thu đến đông qua chẳng hạn chừng.
Để ánh dương về soi khắp lối.
Để cùng hoan hỉ lại vui xuân !
*Họa bài Thoáng Xuân (Nhật Lệ)
***
Họa 3:
DỪNG BƯỚC GIANG HỒ*
Gió nhẹ ,bên đồi, nghe tiếng thu
Bóng chiều, cô lẻ,
bước nhàn du
Con đường xa thẳm,
quanh co khuất
Biết phải về đâu,
chốn mịt mù.
Lữ khách nghe chừ nhớ đất quê
Bao năm chưa nhạt
nước non thề
Chiều nay mõi gối
giang hồ bước
Chợt thấy bên đời
chỉ mộng mê.
Khúc nhạc chiều êm, bỗng bặt ngưng
Trong ta khoắc khoải
biết vô chừng
Dăm năm thoáng chốc
qua vèo vút
Biết có còn chăng
một chút xuân!
Trần Văn Dõng
*Cảm tác Cho Một Hè Thu (Anh Tú)
*Cảm tác Cho Một Hè Thu (Anh Tú)
***
Họa 4:
HẸN MỘT MÙA XUÂN*
Ngoài hiên rơi nhẹ hạt mưa thu
Sương gió chưa dừng cuộc lãng du.
Từng chiếc lá sầu theo cuốn lốc
Dừng chân phiêu bạc thoáng mơ quê
Nhớ phút ra đi với nguyện thề.
Năm tháng nhạt nhòa theo mộng ước
Dặm đường mờ mịt tợ cơn mê.
Mưa buồn thổn thức nhạc sầu ngưng
Thu đến đông qua chẳng hạn chừng.
Để ánh dương về soi khắp lối.
Để cùng hoan hỉ lại vui xuân !
Nguyễn Phúc Hậu.
July 21.2015
*Họa bài Cho Một Hè Thu (Anh Tú), Dừng Bước Giang Hồ (Trần Văn Dõng), Nuối Tiếc (Phan Lương)
***
Họa 5:
***
Họa 6:
THU HOÀI XUÂN CŨ
*Họa bài Cho Một Hè Thu (Anh Tú), Dừng Bước Giang Hồ (Trần Văn Dõng), Nuối Tiếc (Phan Lương)
***
Họa 5:
BẾN XUÂN*
Nắng nhạt, chiều buông, khoắc khoải thu
Vèo bay lá rụng, kiếp phù du
Đời người, chiếc lá trên cành nhỉ
Một sớm đi xa, cõi mịt mù!
Mây trắng bay rồi, bỏ bến quê
Nhòa tan dấu vết thuở xưa thề
Dăm năm thoáng chốc, còn bao nữa
Nhỏ lệ ru đời, dỗ giấc mê.
Cuộc sống trôi hoài chẳng dứt ngưng
Ừ thôi, đành vậy, cứ lưng chừng
Ngàn năm hạc trắng bay đi mất
Bỏ lại bên lầu giấc mộng xuân!!!"
Trần Văn Dõng
*Họa Hẹn Một Mùa Xuân của Nguyễn Phúc Hậu.
***
Họa 6:
THU HOÀI XUÂN CŨ
Một chiều thoáng nhẹ tiếng gió thu
Cô lẻ đơn phương bước lãng du
Về đâu lữ khách màn đêm xuống ?
Có đợi ai chăng cõi mịt mù ?
Về đâu lữ khách màn đêm xuống ?
Có đợi ai chăng cõi mịt mù ?
Xa rồi cố quận chốn làng quê
Bao năm sương gió giữ non thề
Có còn thương nhớ người em gái ?
Trên đường gió bụi mãi cơn mê !
Có còn thương nhớ người em gái ?
Trên đường gió bụi mãi cơn mê !
Một phút đời kia sẽ bặt ngưng
Thì sao quyến luyến kiếp vô chừng ?
Gửi lại trường xưa bàn ghế cũ
Chút tình vụng dại của thời xuân.
Thì sao quyến luyến kiếp vô chừng ?
Gửi lại trường xưa bàn ghế cũ
Chút tình vụng dại của thời xuân.
Patrice Tran
(Trần Văn Mãnh)
12/02/2022
***
Họa 7:
MƠ XUÂN
Lá rụng ngoài kia bởi gió thu
Bên đường Lãng tử bước nhàn du
Chiều lam khói tỏa đìu hiu quạnh
Ngơ ngẫn về đâu giữa mịt mù
(Trần Văn Mãnh)
12/02/2022
***
Họa 7:
MƠ XUÂN
Lá rụng ngoài kia bởi gió thu
Bên đường Lãng tử bước nhàn du
Chiều lam khói tỏa đìu hiu quạnh
Ngơ ngẫn về đâu giữa mịt mù
Nguyệt chiếu ngoài song thoáng nhớ quê
Cùng ai đã ước nguyện câu thề
Nay về ghé lại thăm người cũ
Dĩ vãng còn đâu , chỉ giấc mê
Tí tách mưa buồn nhỏ giọt ngưng
Thu tàn đông đến giữa lưng chừng
Mùa đi lá chuyển sang màu mới
Đổi sắc hoa vàng , lại đón Xuân .
Nguyệt Huỳnh
Cùng ai đã ước nguyện câu thề
Nay về ghé lại thăm người cũ
Dĩ vãng còn đâu , chỉ giấc mê
Tí tách mưa buồn nhỏ giọt ngưng
Thu tàn đông đến giữa lưng chừng
Mùa đi lá chuyển sang màu mới
Đổi sắc hoa vàng , lại đón Xuân .
Nguyệt Huỳnh
(Huỳnh Kim Nguyệt.)
12/02/2022
12/02/2022
2015/07/12
“Cố Nhân”
Từ thuở ấy, lúc chia tay, đến nay đã khoảng bốn mươi sáu
năm, chúng tôi không có dịp gặp lại nhau. Thế mà…
Nhớ lại…
1-Lần đầu tiên đặt chân đến vùng đất xa lạ, chỉ biết tên qua “câu thần chú” mà thầy tiểu học đã dạy, một cách để nhớ tên 21 tỉnh của Nam Kỳ thời Pháp thuộc: “GIA, CHÂU, HÀ, RẠCH, TRÀ, SA, BẾN, LONG, CHÂU, SÓC, THỦ, TÂY, BIÊN, MỸ, BÀ, CHỢ, VĨNH, GÒ, CẦN, BẠC, CẤP”*, lòng tôi nao nao/phân vân/ háo hức…
Nao nao bởi nơi mình chọn lựa, đến để sống ít nhất vài năm, mà nghèo nàn, mộc mạc, đơn sơ, im ắng nhưng với rừng núi, biển sông hồ, trời xanh lộng gió đầp ắp thiên nhiên …sao mà dễ thương đến thế! Đất nước mình- nói riêng miền Nam- cũng “gấm vóc” chán!
Mối ưu tư, phân vân, lo sợ ban đầu khi đến nơi xa xôi, không biết gì cả ngoài biết rằng có một ngôi trường trung học hiện hữu mà thôi, đã biến mất để thay vào đó sự háo hức tìm hiểu, hòa nhập…
Ngoài tên của thị trấn đã biết khi quyết định chọn đến để dạy học, tôi háo hức biết thêm từng địa danh một hỏi thăm trên con đường đến đó. Những Rạch Sõi, Kiên Lương, Ba Hòn, Thuận Yên, rồi bến đò Tô Châu- bên mặt Đông Hồ, bên trái vịnh Thái Lan. Cách một giòng sông, con đó sẽ đưa tôi qua là đến đích. Thị trấn nhỏ quá …không ngờ. Một cái khách sạn cũ kỹ hiện ra khi chân chạm…thị trấn biên cương- cái thị trấn bé tí xíu nghèo nàn mà không ngờ trở thành “tình nhân” suốt cuộc đời tôi.
Sau người đưa đò, người tiếp tân tại khách sạn, người dân địa phương tôi tiếp xúc tiếp theo là chủ sạp báo duy nhất, dáng người bây giờ nhớ không rõ nét, phốp pháp, vui vẻ, niềm nở, hiếu khách, càng niềm nở hơn khi biết tôi là người đến làm việc tại trường trung học. Anh hướng dẩn cho tôi những điều cần biết ban đầu và từ đó tôi trở thành khách hàng của anh và anh sẽ là một trong những phụ huynh học sinh của tôi nơi đây.
Qua sự giới thiệu của anh chủ sạp báo, tôi đến gặp giáo sư Nguyễn Đức (?)Sơn tại một nhà trọ trên đường Bạch Đằng, xéo với cây dừa ba ngọn đặc biệt, lần đầu tôi biết/thấy, để nhờ chỉ dẩn thêm những việc phải làm sắp đến. Giáo sư Sơn vui vẻ, niềm nở tiếp tôi và giúp mọi việc cần thiết. Ngày mai anh Sơn sẽ giới thiệu tôi với hiệu trưởng để trình diện và giúp tìm nhà trọ cho tôi.
1-Lần đầu tiên đặt chân đến vùng đất xa lạ, chỉ biết tên qua “câu thần chú” mà thầy tiểu học đã dạy, một cách để nhớ tên 21 tỉnh của Nam Kỳ thời Pháp thuộc: “GIA, CHÂU, HÀ, RẠCH, TRÀ, SA, BẾN, LONG, CHÂU, SÓC, THỦ, TÂY, BIÊN, MỸ, BÀ, CHỢ, VĨNH, GÒ, CẦN, BẠC, CẤP”*, lòng tôi nao nao/phân vân/ háo hức…
Nao nao bởi nơi mình chọn lựa, đến để sống ít nhất vài năm, mà nghèo nàn, mộc mạc, đơn sơ, im ắng nhưng với rừng núi, biển sông hồ, trời xanh lộng gió đầp ắp thiên nhiên …sao mà dễ thương đến thế! Đất nước mình- nói riêng miền Nam- cũng “gấm vóc” chán!
Mối ưu tư, phân vân, lo sợ ban đầu khi đến nơi xa xôi, không biết gì cả ngoài biết rằng có một ngôi trường trung học hiện hữu mà thôi, đã biến mất để thay vào đó sự háo hức tìm hiểu, hòa nhập…
Ngoài tên của thị trấn đã biết khi quyết định chọn đến để dạy học, tôi háo hức biết thêm từng địa danh một hỏi thăm trên con đường đến đó. Những Rạch Sõi, Kiên Lương, Ba Hòn, Thuận Yên, rồi bến đò Tô Châu- bên mặt Đông Hồ, bên trái vịnh Thái Lan. Cách một giòng sông, con đó sẽ đưa tôi qua là đến đích. Thị trấn nhỏ quá …không ngờ. Một cái khách sạn cũ kỹ hiện ra khi chân chạm…thị trấn biên cương- cái thị trấn bé tí xíu nghèo nàn mà không ngờ trở thành “tình nhân” suốt cuộc đời tôi.
Sau người đưa đò, người tiếp tân tại khách sạn, người dân địa phương tôi tiếp xúc tiếp theo là chủ sạp báo duy nhất, dáng người bây giờ nhớ không rõ nét, phốp pháp, vui vẻ, niềm nở, hiếu khách, càng niềm nở hơn khi biết tôi là người đến làm việc tại trường trung học. Anh hướng dẩn cho tôi những điều cần biết ban đầu và từ đó tôi trở thành khách hàng của anh và anh sẽ là một trong những phụ huynh học sinh của tôi nơi đây.
Qua sự giới thiệu của anh chủ sạp báo, tôi đến gặp giáo sư Nguyễn Đức (?)Sơn tại một nhà trọ trên đường Bạch Đằng, xéo với cây dừa ba ngọn đặc biệt, lần đầu tôi biết/thấy, để nhờ chỉ dẩn thêm những việc phải làm sắp đến. Giáo sư Sơn vui vẻ, niềm nở tiếp tôi và giúp mọi việc cần thiết. Ngày mai anh Sơn sẽ giới thiệu tôi với hiệu trưởng để trình diện và giúp tìm nhà trọ cho tôi.
Nhà trọ đầu tiên của tôi là nhà thân mẫu của anh giáo viên tiểu học Núi, cũng trên đường Bạch Đằng, sau này biết là gần nhà của giáo sư Trương Minh Hiển và Trương Minh Đạt,còn bên kia đường tôi nhớ hình như là một ngôi chùa thì phải. Con đường Bạch Đằng lấp lánh ánh trăng nhất là mỗi độ trăng rằm sẽ nằm mãi trong ký ức của tôi.
Hiệu trưởng lúc đó là ông Lại Xuân Quất (với c hay t, quên
rồi! ) mà sau này ông sẽ cho tôi một kỷ niệm không bao giờ quên trong năm đầu
tiếp xúc với "giới chức hành chánh" trong ngành giáo dục.
Tốt nghiệp cùng khoá với tôi tại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn năm
1965 đến Hà Tiên còn có giáo sư Bùi HữuTrí cùng vợ là Nguyễn Minh Nguyệt môn
Pháp văn và giáo sư Phùng Tuấn Sinh môn Triết ( Triết là môn học của cấp lớp 12
mà Trung Học Hà Tiên năm ấy chỉ đến lớp 10, anh Sinh coi như “đi lạc”, chắc sẽ
dạy Việt văn, Sử Địa hoặc Công Dân Giáo dục!)
Vài hôm sau tôi sẽ bắt đầu công việc với môn Lý và Hoá.
Trang bị mớ kiến thức chuyên môn và phương pháp sư phạm được đào tạo tương đối
chính quy thời ấy, tôi , 25 tuổi, “hiên ngang” (bắt buộc ra vẻ thôi) đứng trước
mặt đám học sinh nhỏ hơn tôi cũng chẳng nhiều, cấp dạy lớn nhất là lớp 10,
nhưng với các nét mặt thân thiện, hiền lành dễ mến của các tôi càng vững lòng…
(Còn tiếp)
NHA
July 12, 2015
*Gia Định, Châu Đốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Trà Vinh,Sa Đéc, Bến Tre,Long An,
.....,Cần Thơ, Bạc Liêu, Cap Saint Jacques (tức Cấp hay Vũng Tàu)
(Còn tiếp)
NHA
July 12, 2015
*Gia Định, Châu Đốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Trà Vinh,Sa Đéc, Bến Tre,Long An,
.....,Cần Thơ, Bạc Liêu, Cap Saint Jacques (tức Cấp hay Vũng Tàu)
2015/07/10
Cơn Mưa Chiều Đà Lạt
Có một chiều mưa nhẹ rơi trên lá
Đưa em về sợ tóc ướt thôi bay
Nên đứng lại bên hàng hiên xa lạ
Thời gian chờ hoa cỏ cũng nghe say.
Ta quen nhau không kịp nắm bàn tay
Vì lính chiến với tháng ngày bất chợt
Chiều đến mai đi – mệt không kịp thở
Nhiều khi yêu - hoặc lỡ - chỉ một ngày.
Chiều Đà Lạt theo dốc nhỏ chạy dài
Hoàng hôn lặng lẽ mưa bay qua phố
Anh đứng lại giữa ngả ba góc chợ
Nhớ nụ hôn đầu rất vội em trao.
Đơn vị anh về Bảo Lộc tuần sau
Và từ đó ta không hề gặp lại
Chưa là tình yêu nhưng luôn ngang trái
Giọt mưa nào chưa chạm đất vỡ tan ?
Thầm quay về Đà Lạt cuối Hạ vàng
Tìm Phan đình Phùng con đường dạo nọ
Bà chủ nhà khẻ lắc đầu nhăn nhó
Không biết ai là thiếu phụ tên Phương !
Dương Hồng Thủy
(viết riêng cho P. Đà
Lạt – cuối Hạ 2015)
2015/07/08
Biển Đảo Việt Nam-NguồnCội Tự Bao Đời
Tập 1- Tập 5:https://www.youtube.com/watch?v=mnz3bh2S3c&feature=youtu.be
http://youtu.be/GjtUlvN0wFw
https://www.youtube.com/watch?v=oqbPPYnlwZk
http://youtu.be/bEdJGxMDD78
https://www.youtube.com/watch?v=2uvOQHFhM28
2015/07/06
Lời Đó Còn Đây
Hạ nóng nung nồng bao nỗi nhớ:
Những lần ba tháng tạm xa trường
Rời thầy cách bạn luyến lưu thương
Có nỗi sợ xa ai vĩnh viễn.
Háo hức hết hè quay lại lớp
Mừng vui khi bè bạn sum vầy
Em nơi đâu chẳng trở về đây
Em nơi đâu chẳng trở về đây
Để có dịp tôi trao lời định nói.
Lời ấy còn đây, còn mãi mãi
Càng ngày càng óng ánh long lanh
Tình ngây thơ đẹp đẽ chân thành
Tình ngây thơ đẹp đẽ chân thành
Mong gởi em ngày nào gặp lại.
Anh Tú
July 7, 2015
2015/07/02
Bạn Ta Về
Ta đưa bạn vào chùa đi lễ Phật
Bụt tưởng rằng hành khất phả hơi men
Hai đứa dập đầu rung rinh nền đất
Chắc bề trên cũng động đậy tòa sen.
Rồi chúng ta đến thánh đường xưng tội
Chuông nhà thờ đang thảnh thót ngoài sân
Mong Chúa quên tụi mình, vì… trời tối
Và Cha tha, tội lỗi kẻ phong trần.
Mấy ngày sau về vườn cây Cờ Đỏ
Uống dừa xiêm giải tỏa tấm lòng xa
Rồi cùng đến thăm người em gái nhỏ
Em lấy chồng vừa mới …mấy năm qua.
Buổi chiều qua ta cùng về Cái Tắc
Thăm bạn hiền cùng đơn vị vùng II
Bạn già khú như Xẻo Vong trầm mặc
Uống chung trà rồi lật đật chia tay.
Chắc bạn buồn nhớ thời oanh liệt cũ
Bao nhiêu năm như nước lũ xuôi dòng
Bạn bươn chải cày lưng còm lữ thứ
Ta buồn phiền như bèo phủ trên sông.
Thôi ngồi lại bên hàng hiên mái dột
Đếm cà phê từng giọt đen dịu dàng
Bà chủ quán miệng xả giao cười cợt
Bạn nhìn ta – ta bất chợt – nhìn sang !..
Dương hồng Thủy
30/06/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)