2015/03/16

*TỪ HÀ TIÊN ĐẾN CẦN THƠ

Sau khi tốt-nghiệp, tôi đến nhận nhiệm-sở tại một trường trung-học quận nhỏ bé gần biên-giới Việt Miên vào niên-khóa 1965-1966.

Ngay khi rời con đò Tô Châu, bước chân lên thị-trấn Hà Tiên mộc-mạc như cô gái quê nhưng chiếm lỉnh một vùng đất tịch-mịch, thơ mộng, hữu tình với những địa-danh lịch-sử nổi tiếng, nổi tiếng cả trong văn học, tôi đã không thất-vọng khi đã chọn ngôi trường nhỏ bé khiêm-nhường nằm ở cuối miền đất nước bên bờ vịnh Thái Lan biển xanh, gió lộng. Khi ở cấp tiểu-học, tôi đã nghe qua Hà-Tiên có thời là một trong 21 tỉnh-lỵ ngày xưa của miền Tây Việt-Nam qua câu "bí kíp"thầy dạy cho dễ nhớ: Gia, Châu, Hà, Rạch, Trà, Sa, Bến, Long, Tân, Sóc, Thủ, Tây, Biên, Mỹ, Bà, Chợ, Vĩnh, Gò, Cần, Bạc, Cấp. 
Một đồng-nghiệp giới-thiệu tôi đến nhà bà Bảy, 16 Nhật Tảo là nơi trọ duy-nhất cho đến lúc tôi rời hẳn Hà-Tiên vào cuối niên-khoá 1969-1970 để chuyển về Trung-học Đoàn Thị Điểm, Cần-Thơ. Ngôi nhà thân thương này của nhiều thầy giáo xa xứ ở trọ, nơi cho họ biết bao kỷ-niệm vui buồn. Được biết bây giờ, 2015, ngôi nhà cổ-kính này vẫn còn đó, khiêm-nhường nằm dưới bầu trời xanh đất Việt đón gió biển Thái-Bình-Dương thoảng vào từ vịnh Thái-Lan như bấy lâu, chứng- kiến những đổi thay của thị-trấn sau chiến-tranh để trở thành một thành-phố du-lịch khá nổi tiếng.
16 Nhật Tảo, Hà Tiên_1966

16 (bây giờ là 17)Nhật Tảo, Hà Tiên 
Đó là điều tất-yếu theo thời-gian, nhưng với những ai hoài cổ chắc ngậm-ngùi khi nhớ hoặc về thăm lại để tìm chút dư hương ngọt ngào ngày cũ của mình.
Nguyễn Hồng Ẩn và Huỳnh Văn Hòa_1966
Tôi cũng không ngoại lệ! Có rất nhiều điều nhắc/nhớ lại, vui có buồn có,  nhưng hôm nay tôi muốn đề-cập đến một người bạn lần đầu quen biết tại 16 Nhật Tảo, Hà-Tiên. Chúng tôi rất thân nhau rồi theo thời-gian, khi gần khi xa qua nhiều giai-đoạn vui  hay khổ, kéo dài cho đến hôm nay: bắt đầu tại vùng đất Phương-Thành (tên cũ của Hà Tiên), đến ... đồi Tăng-Nhơn-Phú (Thủ-Đức), Tây-Đô, vùng bưởi Năm Roi ( Cái Vồn hay Bình -Minh, Vĩnh-Long), trại nuôi tép xã Long-Khánh (Trà-Vinh), rồi tiếp theo nhiều năm "tôi thì ngày lúc anh vào đêm" hay ngược lại...Nói cho rõ hơn, chúng tôi kề cận bên nhau từ lúc dạy học ở Hà-Tiên, động-viên vào Trường Sĩ-quan Trừ-Bị Thủ-Đức, đổi về dạy ở Cần-Thơ, về Trung-học Bình-Minh, đi tù "cãi-tạo" tại xã Long-Khánh và xa nhau khi tôi định-cư nước ngoài.
Cách nay mười ba năm về trước (2002), chúng tôi tái ngộ lần đầu tại Cần-Thơ sau nhiều năm mạnh ai nấy tìm đường sống cho mình sau cuộc "đổi đời". Gặp nhau trong vội-vã, hấp-tấp vì thời-hạn ngắn ngủi nên chẳng vừa lòng.
Sau đó thỉnh-thoảng chúng tôi có những lần thăm hỏi qua điện-thoại viển liên. Anh hối tôi cố cùng nhau làm một lần về thăm lại Đông-Hồ, Tô-Châu, Bãi Nò, Mũi Nai, lăng Mạc Cửu trước khi những người quen, thân-hữu, đồng-nghiệp và cả học trò sẽ chẳng còn ai! Tôi hứa...cố-gắng  rồi tự ngẫm rằng "Sẽ ‘chẳng còn ai’, ai …gồm cả chúng ta nữa đó anh!" 
Đầu năm nay, 2015, một hôm tôi nhận được điện-thư của một bạn quen nhau ở hải-ngoại. Thú thật chúng tôi ít gởi thư cho nhau bởi lẽ tôi thường trao đổi thư từ về thơ văn qua một người bạn chung cùng nhóm. Điện-thư của anh, anh Lê Hoàng Viện, đã cho tôi một ngạc-nhiên lớn! Thú vị là vì điện-thư này rất  "nặng ký" với tôi; nặng bởi vì biết thêm anh là bạn cùng nhà trọ với người bạn của tôi nhắc bên trên, thuở hai anh đi học ở Trung học Phan-Thanh-Giản, Cần-Thơ, và nặng hơn nữa khi cho tôi biết bạn cũ Hà -Tiên của tôi đang tìm và đang ở cách tôi vài trăm miles, khoảng 4 đến 5 giờ lái xe ở đất Mỹ này. Mừng quá đổi mừng và cám-ơn anh Lê Hoàng Viện thiệt là nhiều.
Vào lứa tuổi "thất thập cổ lai hy" mà lái xe ngần ấy giờ trong mùa Đông tuyết đổ này thì cũng "ái ngại ái ngộ " lắm. 
Nhớ xưa cha mẹ và thầy cô dạy: “Chuyện gì làm được hôm nay thì đừng để ngày mai” và sau này có câu “ Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy/ Ta có thêm ngày nữa để yêu thương” nên tôi quyết- tâm tìm đến thăm vợ chồng bạn đang du-lịch tại đất nước này để tạo cho nhau MỘT NGÀY VUI " chộ vốn" cho chắc ăn trước cái đã.
Tôi liên-lạc, hẹn hò, hỏi địa-chỉ. Khi đến ngày hẹn, chiếc xe đời 2003 với GPS vượt đường dài ẩm ướt do trận tuyết hôm qua, đưa tôi và bà xã đến gặp anh Huỳnh Văn Hòa, cựu học sinh trường Phan-Thanh-Giản năm 1956, và hiền-thê của anh là chị Thái Thị Phượng, cựu nữ-sinh Trung-học Đoàn-Thị-Điểm tại nhà của bác-sĩ Thái Ngọc Ẩn và chị Nguyễn Thị Gấm ở Watertown, Massachusetts.
Từ khi tôi về dạy ở Cần-Thơ, qua trung-gian của anh Hòa, vợ chồng chúng tôi đã trở thành bạn của chị Phượng, em ruột của bác-sĩ Thái Ngọc Ẩn, và quen biết hầu hết các thành-viên gia-đình của chị, như anh Thái Minh Tước, Thái Minh Nhựt (Giám-đốc Tư-Thục Ngọc-Phú)…
Ngày bốn tháng giêng năm 2015, chúng tôi gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng, chuyện mới chuyện cũ râm ran kể ra liên-tục cho đến lúc chia tay sau nhiều giờ hàn-huyên. Chúng tôi hẹn gặp nhau ít nhất một lần nữa trước khi anh chị trở về Việt Nam.
Nguyễn Hồng Ẩn và Huỳnh Văn Hòa_2015
Một hôm tôi nói với anh Hòa rằng : vì đã tạo cho nhau NHÂN tốt nên dù cách xa ngàn dặm, nơi xứ lạ quê người, chúng ta đã được hưởng QUẢ tốt ngày nay.
Với Thái Thị Phượng và Nguyễn Hồng Vân
Chắc chắn chúng tôi sẽ đến gặp anh chị một lần nữa, có thể vào ngày hợp mặt mừng Xuân Ất Mùi  2015 của Nhóm Phan-Thanh-Giản và Đoàn-Thị- Điểm Vùng New England vào 29 tháng 3 tại nhà anh Ẩn và chị Gấm.

Nguyễn Hồng Ẩn

March 16, 2015

2015/03/15

Ảnh: Trung Nguyễn
TÔI ĐI

Tôi đi
Bóng ngã dài trên đồi vắng
Trời se lạnh chắt chiu từng giọt nắng
Ngơ ngác nhìn,
Đàn nai nhỏ giữa hàng cây

Tôi đi
Bỏ lại sau lưng
Những sợi nhớ đong đầy
Những con sông buồn trôi tha thiết
Những cánh điều bay trên nền chiều xanh biêng biếc
Con đò về soi mặt nước mênh mông

Tôi đi
Bỏ lại mùa xuân
Bỏ lại cánh mai vàng lả lơi đùa với gió
Giàn bông giấy khoe hồng mơn màn đầu ngõ
Hoa Hoàng Hậu nghiêng mình xoã tóc-dáng em bay

Tôi đi
Quên giấc ngủ say
Quên căn nhà ấp đầy kỉ niệm
Quên mảnh vườn lung linh sắc hoa màu tím
Quên tiếng võng đưa trưa về kẽo kẹt ngân vang

Tôi đi
Bỏ lại cánh đồng làng
Những bụi lúa thơm lừng đang thì con gái
Những hàng dừa trỉu trái
Đất nồng nàn mùi vị của quê hương

Tôi đi
Sao mà lại vấn vương?
Nỗi nhớ quặn lòng không tả xiết
Một cái gì cồn cào, da diết
Ồ! Đúng rồi
Có phải mùa xuân?

Nguyễn Văn In
27 Tết Ất Mùi

2015/03/14

Hương Hoa Sứ
Yên Dạ Thảo

Bài thơ viết gởi tặng Lynne để nhớ về đóa hoa sứ ngày viếng Đền Thờ Tây Sơn

Bình Định -  Tháng Năm 2013

Bước Mờ

Cô đơn nào hơn buổi chiều nay
Nhìn hoài chiếc lá cuộn trong tay
Ai gây nhung nhớ? Lòng vương vấn!
Vò nát trong tay phiến lá dài

Rảo bước thả hồn theo lá bay
Mùa thu ngập lối . . . lá ngủ say
Bâng khuâng lòng dặn “ Thôi đừng nhớ ”
Trăm nhớ cũng hoài ...nào ai hay ?

Đã biết yêu người chỉ là mơ
Nghìn thương so ngắn một câu thơ
“ Bảo rằng hoa giống như tim vỡ ”
Tim vỡ...tình mình chỉ là mơ.

Tình đã trao đi chẳng đợi chờ
Đêm về quay quắt nỗi bơ vơ 
Gió khuya lay động cho lòng ngỡ
Hiên ngoài ai đấy! Hay đang mơ?

Hãy cứ ngủ vùi trong ước mơ
Cuộn tình ngang trái kết vần thơ
Cho tình cao vợi luôn thổn thức
Cạnh bước bơ vơ một bước mờ.

Kim Phượng 
02/12/2014
    

Bụi Mờ

Từ độ em đi đến… sáng nay
Bao mùa Thu chết lạnh…bàn tay
Nở nào bỏ lại bao vương vấn
Lạc lối tìm quên ...tiếng thở dài.

Thu muộn lưng trời mây trắng bay
Thổi tan giấc mộng...nhấp men say
Em đi có nhớ - thôi đừng nhớ
Ray rức người xưa em có hay ?

Em tự nhủ lòng là giấc mơ ?
Rồi tuôn máu lệ xuống vần thơ
“Bảo rằng hoa giống như tim vỡ”
Rồi trách ơ hờ một giấc mơ !

Em có hứa đâu để đợi chờ ?
Nên anh thơ thẩn bước bơ vơ
Bên kia trời Úc em nào nở
Bỏ lại ân tình héo mộng mơ.

Thôi chịu ! từ đây chung giấc mơ
Hai người góp mực viết bài thơ
Gởi theo mây gió về muôn ngả
Lạnh khối tình chung phủ bụi mờ.

Dương hồng Thủy
01/03/2015
*Họa vận bài thơ Bước Mờ của Kim Phượng.
MỚI HÔM QUA THÔI 
Thơ: Đỗ Hồng Ngọc
Nhạc: Vĩnh Điện
Trình bày: Vũ Hoành


2015/03/13

*LÚC XUÂN VỪA VỀ*

Mưa phùn khắc-khoải buâng-khuâng
Giọt chia-ly rớt lúc xuân vừa về
Người đi cởi bỏ muội mê
Vào miền thanh-tịnh tràn trề khói hương.

Bỏ sau lưng vùng trời thương
Những đôi mắt lệ đẫm vương nỗi sầu
Từng cơn đau thắt đậm sâu
Con đường sinh tử cơ-cầu lòng rưng.

Lâm râm lời nguyện xin đừng
Rời xa? Người hởi! Cố ngừng dời chân!

Anh Tú
March 13, 2015
*Mượn vần thơ Ngập Ngừng Bước Xuân của Yên Dạ Thảo
http://anhtuvaban.blogspot.com/2015/03/ngap-ngung-buoc-xuan-bong-chieu-soi.html


Ngập Ngừng Bước Xuân

Bóng chiều sợi nắng bâng khuâng
Sông thương cánh gió đầu xuân thổi về
Thơ ai dạt bến đam mê
Khơi mầm hoa mộng tràn trề sắc hương

Đừng đem xuân thả sông buồn 
Để hoa héo lả, sầu vương vấn sầu
Đừng làm trăng khuyết thêm sâu
Để ta và bóng bên cầu lệ rưng

Tình ơi, nếu đến thì đừng
Làm xuân thổn thức, ngập ngừng bước chân!

Yên Dạ Thảo
09/03/2015


Trăng Ơi!

Trăng vờn sông nước bâng khuâng
Có bao lượn sóng tình luân lạc về
Tiếng thơ trầm giọt sương mê
Từ hoang sơ gởi duyên thề đọng hương

Trăng ơi, đừng rụng xuân buồn
Người trên bến đợi thầm tuôn ngấn sầu
Hãy rơi vào giếng tim sâu
Kết thành ánh ngọc trong màu mắt rưng

Trăng ơi, đã hẹn xin đừng
Bỏ chiều xuân vỡ trên từng dấu chân.

Phong Tâm
10/03/2015

2015/03/11


Xuân Đon Đả

tàn Đông vẫy chết bên đồi
ả Xuân đon đả nụ chồi ươm mơ
tìm mây dệt nốt vần thơ
gió lay cái dậu lẳng lơ bướm vào

lung linh tia nắng ngọt ngào 
trải phơi óng ả mượt màu thiên thanh
bình minh về phủ non xanh 
lao xao ngọn gió vờn quanh mặt trời

hoàng oanh lảnh lót gọi mời 
tiếng chim và tiếng lòng tôi...tương phùng

Trần Phương-Mai
March 11, 2015

2015/03/10


TRIỆU TRINH NƯƠNG.

Triệu Trinh Nương gọi tên Triệu Ẩu,
Thuở thiếu thời nương náu cùng anh.
Cửu Chân là chốn địa linh,
Sinh người nữ kiệt, cứu tinh giống nòi.

Chí tang bồng đạp cơn sóng dữ,
Chém cá kình chế ngự Biển Đông.
Cùng anh Quốc Đạt một lòng,
Mộ binh phá ách gông cùm Hán nô.

Ngồi voi trắng tiếng hô xung trận,
Phá quân thù rửa hận nhục vong.
Biết bao chiến tích oai hùng,
Nhụy Kiều nữ tướng, danh lừng khắp nơi.

Cửu Chân quận một thời bình trị,
Khắp thôn làng hoan hỉ vang ca.
Chẳng may thế vận xót xa,
Đại quân Lục Dận(1), can qua ngập trời.

Dân Cửu Chân muôn người quyết tử,
Đem máu đào gìn giữ quê hương.
Quân ta cô thế thảm thương,
Bồ Điền(2) tuẫn tiết, Trinh Nương anh hùng.

Hồn trung liệt sống cùng lịch sử,
Tấc lòng son quyết tử diệt thù.
Trinh Nương sống mãi ngàn thu,
Tấm gương cứu nước còn lưu sử vàng.

HỒNG LẠC 
(Nhóm 7A PTG)
Ottawa 08.03.2015

*Kính tặng thi-sĩ TRẦM VÂN và các bạn nhóm 7A PTG.

Chú thích:
(1) Lục Dận: Thứ sử Giao Châu, thời Đông Hán.
(2) Bồ Điền: Xã Bồ Điền (Xã Phú Điền, Thanh Hoá ngay nay), nơi Triệu Trinh Nương tự sát.

2015/03/08


ĐÊM MÊ LINH

Trời bừng dậy trống chiêng ầm ĩ,
Đuốc hồng soi chiến sĩ mê linh.
Voi gầm quỷ khiếp thần kinh,
Trưng Vương vung thước gươm linh diệt thù.

Chém tô Định ngàn thu rạng sử,
Chống Hán triều diệt lũ cuồng ngông.
Nước Nam là của CON RỒNG
Dân Nam là giống LẠC HỒNG CHÁU TIÊN.

Lũ giặc Hán đừng quên sách sử,
Người Phương nam quyết giữ non sông.
Quân dân đoàn kết một lòng,
Giữ gìn Biển Đảo trọn tình quê hương.

Nguyễn Phúc Hậu
Ottawa
08.03.2015

2015/03/04










RỒI...

Rồi chiếc lá sẽ rơi về nguồn cội
Hạt bụi trần sa vào cõi xa xôi
Nắng chiều phôi vài tia cuối chân trời 
Hoàng hôn nghiêng rặng đồi buồn nông nổi

Rồi mây trắng chia tay bình minh sáng
Đắp lên đời một khoảng tối lịm hoang
Trăng lung linh rồi...trăng khuyết...trăng tàn
Hương quỳnh hoa sớm phai vào chạng vạng

Rồi con sóng tan hoang lòng biển lớn
Bóng con thuyền dần xa tít trùng khơi
Hải âu thôi vờn đôi cánh rã rời
Dã tràng buông...cát vàng ơi đừng đợi...

Rồi năm tháng quay lưng buồn dĩ vãng
Nỗi ưu phiền hoà trong bể nhân gian
Mối nghiệt oan rồi mau sớm phai tàn
Đường tương lai rạng ngời tia sáng lạng...


Phương-Mai Trần


2015/03/03





*ĐƯỜNG VỀ

Người hởi! Yên lòng về đất Phật
Biệt ly! Xót dạ tiển lên đường
Giọt mưa lệ khóc tình cha kính 
Như núi cao vời luôn nhớ thương!

Anh Tú
Stamford Hospital
Viết cho lúc 12:53 trưa 3/3/15

NHỮNG ĐOẢN VĂN MÙA ĐÔNG
(2014-2015)

 NHỮNG HẠT NẮNG

Hôm nay thứ bảy 28/2/15, mùng 10 Tết Ất Dậu, bầu trời xanh lặt lìa, im gió, nắng rực rỡ , sáng còn lạnh nhưng vừa ngay trên nhiệt độ nước đông đặc, đến trưa thì ấm hơn nên lòng cảm thấy thoải mái; có lẽ mùa Xuân đang thấp thoáng ở góc đường!
Những tín hiệu dễ thương của đất trời này cho tôi hy vọng tôi sẽ nhận được tin tích cực, tốt đẹp của một vùng trời thân kính, nơi mà những thời gian qua che phủ bởi mây mù ảm đạm, thương tâm.
Lạy Trời xin ban cho ánh sáng, hơi ấm, sự sống sinh động cho vùng trời yêu thương này của chúng tôi.

Anh Tú
28/2/15

CHỜ ĐIỀU KHÔNG MUỐN

Hôm qua tôi đã được một ngày tương đối đẹp và bình an dù trong lòng vẫn khắc khoải về sự biến chuyển không ngừng nghỉ của mọi việc. Hôm nay trời trong xanh ngày mai có thể cũng như thế hoặc trời u ám, mây xám trùm khắp khung trời rộng mênh mông. Dỉ nhiên tôi không muốn chờ bầu trời u ám, chờ điều không muốn, nhưng nó luôn chập chờn trong đầu khi biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào. Cái khắc nghiệt là nó đến là phải chấp nhận, phải đối diện.
Hôm nay thức dậy nhìn qua cửa sổ, nắng mai vắng bóng và mây xám xịt trên kia đã có tự bao giờ, có điều chưa mưa bão, chưa tuyết rơi! Hình như mình thầm nghĩ lại phải chờ hai điều không muốn này nữa rồi.
Nếu đến lúc không né tránh được một điều không muốn, người ta trở nên LÌ.
Cuối cùng chắc tôi trở nên lì thôi!
Nam Mô A Di Đà Phật!

Anh Tú
March 1, 15

TIA NẮNG CHIỀU ĐÔNG

Chiều tối mùa Đông, tuyết lại rơi. Nơi này tối mờ tối mịt như đêm ba mươi, đúng hơn là như ở trong hang . Đèn đường, qua màn tuyết trông như đom đóm.
Buồn thấu xương, vì có tâm sự nên thấu sâu trong tuỷ!
Lan man nghĩ ngợi chuyện trần ai từ thuở bé con đến lúc bạc đầu, tích cũng như tiêu cực, chuyện sinh lão bệnh tử... Biết nếu có sinh thì có tử, những chuyện ngoài tầm tay thì lo có ích gì nhưng nhớ khi mẹ sắp "ra đì" thì buồn khổ xót xa. Trong khoảng thời gian chờ giờ "khởi hành" của mẹ nếu có khoảnh khắc nào dù ngắn ngủi, mẹ có dấu hiệu khỏe khoắn thì điều đó như tia nắng mai rực rỡ trong chiều Đông hiện ra như phép lạ.
Ngay bây giờ, một điều gì đó khiến tôi cảm nhận hiện tượng này, tôi nắm bắt nó không muốn buông ra, mà hởi ơi tôi có thể giử được bao lâu đây?
Thế nào đi nữa, một tí hạnh phúc có được còn hơn chẳng có gì!
Cám ơn Trời Phật!
Có lẽ bạn bè cho tôi đang lẩm cẩm, ngờ nghệch vì cái lạnh khắc nghiệt mùa Đông tấn công nên ra nông nỗi. Không đâu! Bạn đừng lo cho tôi nhé.
Cám ơn bạn đã đọc.

Anh Tú
Đông Bắc HK
19:07giờ ngày đầu tháng ba.

NẾU CÓ CHẲNG QUA LÀ "ĐỊNH MỆNH"!

Hôm qua trời u ám, lo tuyết, mưa ...sẽ đến. Chiều tối ...mình "khùng khùng" mong chút nắng; đúng là hoang đường! Một trận tuyết, khá dày, ụp xuống đủ để thiên hạ cẩn thận khi ra ngoài, đi bộ hay lái xe. Cầu mong chẳng được thôi thì.chẳng qua là "định mệnh".
Tuyết này khá dày nhưng tôi linh cảm sẽ có một trận bão tuyết hôm nào sẽ đè bẹp chúng tôi ...quỵ xuống! Khẩn cầu đừng xãy ra nhưng mà trời có ...nghe giúp giùm không?
Biết là hoang đường nhưng cứ vái van...rồi sẽ lặp lại lời CHẲNG QUA LÀ ĐỊNH MỆNH"
A Di Đà Phật

Anh Tú
Sáng ngày 2 tháng 3, 2015

KHÓ LƯỜNG.

Sáng nay, lạnh 10 độ F, máy sưởi đã chạy suốt đêm qua, bây giờ tiếp tục chạy. Nhìn "dầu kế" giảm nhanh mà " hót ruột" khi nghỉ tới cái hầu bao của mình cũng "hót" theo; chuyện chẳng đặng đừng thì đừng có lo, lo kiếm tiền mà trả, còn nếu mình tự đừng, đừng cho máy sưởi chạy thì chuyện đặng đừng khác ập tới đó là ...chết vì lạnh. Nói cho vui chớ năm nay giá dầu thấp hơn năm ngoái nên cũng bớt ngán ($3/ gallon năm nay đấu với $5/gallon n ăm ngoái) phần nào.
Theo dự báo thời tiết thì 3 giờ chiều đến 6 giờ chiều nay sẽ có tuyết nhẹ sau đó mưa và tuyết đồng hành vài giờ rồi tiếp theo là mưa độc hành tới sáng mai. Coi nhẹ nhàng vậy chớ sẽ vô cùng nguy hiểm sau khi mưa tạnh nếu nhiệt độ dưới 32 độ F (tức 0 độ C- độ nước đông thành đá), đường lộ sẽ trơn trợt như đi trên nước đá, đi bộ thì dễ té, xe thì khó điều khiển, đụng/lật như chơi. Nhưng cám ơn trời hôm nay dự báo cho biết sau cơn mưa nhiệt độ trên 32 độ F, là 36 F nên dù sao cũng phải cẫn thận khi ra đường.
Dự báo là vậy, thường thì đúng, đôi khi sai, sai tốt hơn hay xấu hơn, tốt hơn thì mừng, xấu hơn phải chịu, dự báo mà.
Tự nhiên tôi nghĩ lan man chuyện thời tiết sao giống như sức khoẻ của con người khi trồi khi sụt trong nháy mắt, nói rộng hơn là sự sống chết của động vật trong đó gồm có con người.
Khi trẻ phần lớn không ai nghĩ về mấy cái vụ này mà khi lớn tuổi thì hay lẩn thẩn như vậy. Tuy nhiên, dù trẻ hay già,nếu có đối diện với sức khoẻ tồi tệ của chính mình hay người thân thì có lẽ cũng...lẩn thẩn với những chuyện KHÓ LƯỜNG giống như thời tiết vậy.

Anh Tú
Đông Bắc HK, 9:23AM 3/3/15

CHUYỆN KHÔNG MUỐN ĐÃ ĐẾN

Như " Đêm Giữa Ban Ngày" của Vũ Thư Hiên, bổng nhiên vừa xế trưa, trời xám mây, một trận tuyết to đổ xuống dù dự báo nói tuyết nhẹ bắt đầu lúc ba giờ chiều. Dự báo mà …nên nếu khác đi cũng là thường tình, nhưng những gì bất chợt cũng làm ta ngỡ ngàng. Tuyết to đến phải "kiên cường" đối diện đối phó...
Trận tuyết rồi cũng qua đi ...nó vẫn để lại kỷ niệm lạnh lòng. Trận tuyết to, là winter storm xoáy lạnh tận tim lòng mọi người, biết nó có thể đến bất cứ lúc nào mà sao cứ ngỡ ngàng.
Chuyện không chờ đã đến…Trận tuyết đổ xuống, tuyết sẽ tan thành nước, nước trôi ra biển; tuyết biến mất mà dấu ấn của trận tuyết còn đậm dấu trong trí nhớ của mình.
Một ngày đặc biệt : thứ ba ngày 3, tháng 3 năm 2015 (13 tháng 1 âm lịch) rồi cũng qua đi, thời gian vô tư trôi bình thản mặc kệ sự đời!
Dạo này cao điểm mùa lạnh, cái lạnh ngoài trời, trong lòng, khiến tôi viết chuyện ...gì đâu đâu không hà!!!

Anh Tú
Đông Bắc Hoa Kỳ
Xế trưa thứ ba 3/3/2015

CHUYỆN … GÌ ĐÂU ĐÂU?

Những ngày qua tôi viết những đoản văn mà tôi tự xem chúng là "những chuyện…gì đâu đâu không hà"! Thật sự là chuyện có lý do khiến lòng bất an, tôi phải làm một cái gì để ….tự trấn tỉnh mình, và không thể làm gì khác được ngoài chuyện viết trong khi chờ đợi một hy vọng trong tuyệt vọng, và chờ một điều không muốn chờ cũng phải chờ.
Tôi không dám nói thẳng sự thật mà nói ẩn dụ mà chỉ mình tôi hiểu lúc đó. Những gió, mưa, tuyết, lạnh …như là sự tấn công của thần chết bằng từng nhác dao cắt vào thân thể của một người thân kính của chúng tôi mà sự tiến bộ của nền y khoa bậc nhất trên quả đất này cũng không ngăn chặn nổi. Biết là tuyệt vọng nhưng luôn hy vọng một sự nhiệm mầu dù biết rằng sự nhiệm mầu này cũng chẳng thể có. Biết vậy mà con cháu vẫn tự gạt mình! Dù sao trong thâm tâm mọi người tự nghĩ sẽ có chút an ủi  người thân kính mình sẽ ít nhất còn sống thêm được vài phút cũng vẫn hơn.
Trận “bảo tuyết, winter storm” ( nhưng ngoài trời thật sự có trận tuyết kha khá đang rơi) kéo đến chụp xuống phòng 4215 của bệnh viện Stamford,Connecticut, Hoa Kỳ “đánh” gục những người con, người cháu đã bao ngày vây quanh cha, ông thương kính bao ngày.
Đến lúc mọi người phải rời cái phòng của bệnh viện Stamford này rồi, nơi có một đội ngũ y tá tuyệt vời, để đi đến vây quanh người bây giờ nằm bất động, tại một nơi khác ngày 4 tháng 3, lắng nghe những lời tụng niệm tiển đưa.

Anh Tú
Chiều tối ngày 3 tháng 3, 2015

ĐƯỜNG VỀ

Một cú điện thoại của đứa em gái báo tin sơ khởi. Gấp rút sữa soạn để đi…Chưa kịp đi vì chờ bà xã lấy xe đi chợ chưa về thì một cú điện thoại khác của con trai cho biết một tin mà tôi đã đoán biết từ lâu nhưng không mong nó xãy ra. ĐƯỜNG VỀ đã mở ra cho một kiếp người sau 91 năm “rong chơi”với đầy đủ hỉ nộ ái ố.
Nhìn thân xác bất động, lạnh ngắt của người mà lòng oặn thắt. Yên nghỉ đi cha, cha đã trả xong nợ trần ai rồi mà!
Bốn câu thơ xin tiển biệt cha khi ba còn nằm ở phòng 4125 của bệnh viện thành phố của xứ người, nơi ba đến định cư và nay đến lúc phải bước lên Đường Về với vĩnh hằng dù bệnh viện làm đủ mọi cách để níu chân ba bên cạnh những cháu những con hết lòng cầu nguyện. Vĩnh biệt cha!

Người hởi! Yên lòng về đất Phật
Biệt ly! Xót dạ tiển lên đường
Giọt mưa lệ khóc tình cha kính
Ngọn núi cao vời luôn nhớ thương!

Anh Tú
Stamford Hospital
Viết cho lúc 12:53 trưa 3/3/15

2015/02/27



*CUỐI NẺO RONG CHƠI



Hết cuộc rong chơi quay tìm quê cũ
Bước cô đơn thất thểu hướng về đâu
Tiếc nuối điều chi ...ngoảnh đầu nhìn lại
Nước mắt rưng rưng ứa những giọt sầu!

Khách đi bỏ sau lưng chiều nhạt nắng
Cỏ cây cùng hoa lá ngẩn ngơ buồn
Cơn gió thoảng vi vu len lối vắng
Mưa cuối mùa tầm tã lệ sầu tuôn.

Khách đi nghẹn ngào thốt lời từ biệt
Đôi bàn tay ướp giá lạnh mùa Đông
Gắng tìm ấm từ vùng trời thân thiết
Níu thân phàm dần mục rữa ... ! Hư không!

Khách đi vật vờ hồn mờ sương khói
Rũ phong sương một thuở chất đầy vai
Sẽ đến lúc vẫy tay chào vĩnh biệt
Con đường lầy cát bụi muội mê say.

Anh Tú
February 27, 2015

2015/02/26

MỘT BÀI THƠ HAY

Bài thơ này được truyền tụng khá lâu, nhiều người cho là chưa biết tên tác giả và sáng tác khi nào. Bài thơ làm theo thể Đường luật, bảy chữ tám câu, luật trắc vần bằng (tổng cộng 56 chữ). Bài thơ đọc xuôi hay ngược (là đọc từ câu cuối lên, từ phải sang trái) đều có nghĩa và đúng niêm luật thơ Đường, còn gọi là “thuận nghịch độc”. Ngoài hai cách đọc trên, đặc biệt bài thơ có thể đọc thêm 6 cách nữa như dưới đây. 
Cám ơn anh bạn Nguyễn Phúc Hậu đã giới thiệu bài thơ cho tôi.
Nhưng theo một trang Web* thì có bài viết nói bài thơ Cảnh Xuân là của Hàn Mặc Tử. Căn-cứ vào đó, tôi xin chép lại nơi đây chia sẻ với mọi người.

1-Bài thơ gốc (bài 1):

CẢNH XUÂN

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

Hàn Mặc Tử

2. Đọc ngược: bài 2:

Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

3. Bỏ hai chữ đầu mỗi câu trong bài gốc: bài 3
( ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười.

4. Bỏ hai chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược: bài 4
 (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

Mắt ai bóng thướt tha
Đàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta.

5. Bỏ ba chữ cuối mỗi câu trong bài gốc: bài 5
( tám câu / bốn chữ):

Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai.

6. Bỏ ba chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược: bài 6
(tám câu / bốn chữ):

Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân.

7. Bỏ bốn chữ đầu mỗi câu trong bài gốc: bài 7
 (tám câu / ba chữ):

Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Đàn trầm bổng
Mắt mỉm cười.

8. Bỏ bốn chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược: bài 8
(tám câu / ba chữ):

Bóng thướt tha
Tiếng ngân xa
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta.

*http://thoduongdatviet.com/